"Đừng nghĩ ta là đấng toàn năng. Trong thân xác này, ta chỉ là một nhân loại, đang gồng mình chịu tổn thương đến cực hạn. Ta chỉ cố dùng trí tuệ và ký ức xa xưa để dàn xếp cục diện. Nếu ta sụp đổ, Ethelion cũng sẽ chấm hết. Phải gánh vác thôi, dù là với thân phận Saito Ken, hay chỉ là một bản ngã… đến cả tên mình, ta cũng đã quên.
*
**
Khi đêm đã dần khuya, cô gái nhỏ đã say giấc. Saito Ken nhẹ nhàng đỡ đầu cô ấy ra khỏi cánh tay mình, lẳng lặng như một bóng ma rời đi về phía nhà vệ sinh. Trong gương hiện lên gương mặt tuấn mỹ của cậu, kèm theo bộ dạng bốc lên quỷ khí ngập tràn. Cơn đói này thật khốn cùng. Phải kiềm nén để không chiếm lấy Hạ Anh khiến chàng trai càng khó lòng trấn áp phần quỷ quái đang trỗi dậy. Cậu phải đi săn thôi, Thành phố đông như vậy, vài kẻ rác rưởi thì thiếu gì.
Cậu đưa ngón tay chạm vào mặt gương. Lớp kính dao động như mặt nước, rồi tan ra, kéo theo thân hình cậu chìm vào một chiều không gian khác. Cứ thế, Saito Ken biến mất khỏi nơi cũ, bước ra từ một tấm gương lớn kéo dài hơn hai mét ở nơi khác. Xuyên qua cả bồn rửa tay, cậu đứng dựa vào tường, yên lặng chờ đợi.
Ánh đèn trắng nhạt hắt ra từ các căn phòng mở cửa, không có ai, trừ một gian nằm ép sát cuối hành lang. Người bên trong đó đã ở rất lâu. Có tiếng xả nước bồn cầu, rồi cánh cửa cũng mở ra. Một cô gái bước ra, khoác trên mình chiếc váy lấp lánh ánh bạc, để lộ tấm lưng trắng thon với hình xăm nàng Geisha quyến rũ. Tóc cô rối bời, lớp kẻ chì đen sắc lộ vẻ mỏi mệt. Cô lảo đảo trên đôi giày cao gót, bước đi mất trọng tâm.Đặt chiếc clutch lên bồn rửa tay, cô mở vòi nước, đưa đôi bàn tay sơn vẽ tỉ mỉ dưới tia nước chảy. Ánh mắt vô tình lướt qua tấm gương, phản chiếu hình ảnh một người đàn ông đang đứng ngay sau lưng mình. Tim cô hẫng đi một nhịp.
Cô giật bắn người, quay lại chất vấn:
– Hình như anh vào nhầm nhà vệ sinh rồi đấy!
Người lạ ngẩng mặt. Gương mặt còn rất trẻ, làn da trắng hồng, đôi mắt ánh tím đen lạnh lẽo. Cô nheo mắt, vừa thấy kỳ lạ, vừa cảm giác chàng trai này rất quen.
Hành động của anh ta có phần càn rỡ, nhưng dáng vẻ quá đỗi đẹp đẽ khiến cơn giận của cô không thể bộc phát trọn vẹn.
Chàng trai cất tiếng nói, thanh âm nhẹ nhàng:
- Khánh Uyên?
- Sao anh biết tên tôi? - Cô gái nheo mắt, có vẻ cảnh giác.
Đôi môi hồng nhạt của Ken khẽ cong lên thành nụ cười ma quái. Quỷ khí tím đen, mảnh như sợi dây thừng, đã len lỏi quấn lấy chân cô gái từ lúc nào.
Vương Khánh Uyên giờ mới cảm thấy bất ổn. Khi nhận ra, toàn thân cô đã hoàn toàn bất động. Saito Ken lạnh lùng bước đến, đưa tay nâng chiếc clutch, mở ra. Trong đó, cậu rút ra một ống kim tiêm đã cạn, đầu kim vẫn còn dính một tia máu mỏng.
Cô gái có hình xăm trên lưng muốn nhúc nhích phản kháng, nhưng hoàn toàn không thể cử động được nữa, càng không thể nói được thành lời.
Ken nhếch môi. Chiếc kim tiêm trong tay cậu bỗng tách làm hai, một chiếc mới hiện ra, trong đó chứa đầy chất lỏng nhợt nhạt. Vương Khánh Uyên hoảng loạn, muốn hét lên nhưng không thể.
Cô nhận ra kẻ này đang hành động vô cùng quỷ dị, trong tâm trí mơ hồ chưa tỉnh táo, dường như cô đã gặp phải quỷ.
Ác quỷ với ánh mắt sâu như vực thẳm, nụ cười u ám lạnh lẽo, tiến từng bước về phía cô. Hắn nâng cánh tay trắng ngần của cô, nơi có vết kim như một nốt ruồi son đỏ rực. Mũi kim cắm xuyên qua da, chạm tới mạch máu. Chất lỏng tràn vào, biến thành một cơn mê man lâng lâng đầy ảo giác. Trong khoảnh khắc lý trí rạn vỡ bởi cảm xúc thăng hoa mê loạn, cô đã nghe thấy ác quỷ thủ thỉ bên tai cô:
- Bàn tay nào đã rạch lên mặt cô ấy?
Đầu cô như sắp nổ tung, tâm trí trôi tuột về một khung trời khác. Đồng tử giãn rộng, mắt trợn trắng dã. Cơn co giật khiến gương mặt xinh đẹp trở nên quái dị đến rợn người.
Cô gái trượt dài xuống nền gạch lạnh lẽo. Tiếng nước tí tách từ bồn rửa tay vẫn vang vọng, vô cảm như chứng nhân câm lặng.
Một lúc sau, có người khác bước vào nhà vệ sinh. Vừa thấy cô gái nằm sấp trên sàn, người mới đến liền hốt hoảng quỳ xuống kiểm tra. Gương mặt tím tái, đôi mắt vô hồn mở trân trân, ánh nhìn đông cứng như chết lặng.
Cô gái ngây người, sau đó hét toáng lên:
- Có ai không? Cứu mạng!
Vương Khánh Uyên nằm úp dưới sàn, vết xăm gương mặt nàng Geisha trên lưng dường như đang rỏ máu.
*
**
Căn phòng lạnh lẽo, giấy vẽ loang lổ rải đầy dưới sàn. Cửa sổ mở he hé, gió đêm khẽ rít qua khe cửa. Trên bàn, những bản phác thảo nằm vương vãi. Kẻ đang ngồi lặng lẽ bên tường chậm rãi đứng dậy, tay cầm một mảnh gương nhỏ, đặt sát vào chân tường. Chiếc gương bé xíu trong tay gã bắt đầu lớn dần, toả ra ánh sáng vàng nhè nhẹ.
Gã cúi đầu, đưa mặt vào tấm gương. Bề mặt dao động như mặt nước, từng gợn sóng ánh lên ánh sáng méo mó. Bên kia gương là một không gian đỏ quạch, ánh đèn mù mờ chập chờn như sắp tắt. Quỷ hồn uốn lượn quanh phòng, hoá thành làn khói đen đặc quánh, rít lên những âm thanh mơ hồ.
Trên trần treo nhiều sợi bện sặc sỡ, sơn tường cũng là màu đỏ, mô tả lại lối kiến trúc cổ của tộc Mumu. Trên điện thờ u ám, từng bậc xếp tầng tam giác như một tháp hiến tế, bày đầy vỏ trứng to dị dạng. Đó là vỏ trứng của loài chim Kiko, sinh vật không biết bay, chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết cổ vùng đất Mumu – nơi hiện là Đô Thành của Herzlos.
Vỏ trứng xám đục, vân cam loang lổ như nham thạch đông, phát ra ánh sáng lập lòe như thể đang nứt toác. Trong lòng chúng, những sắc máu linh hồn lượn lờ như đang thoi thóp. Bên trong đó có những sắc màu lượn lờ, là máu linh hồn gã đã dày công nuôi dưỡng.
Một số là Quỷ hồn của con người nơi đây, số còn lại từ tộc Baridi, đều là vật nuôi cả. Dễ dạy thì giữ, vô dụng thì bỏ. Bọn Quỷ hồn luyện từ máu linh hồn tuy phiền hơn, phải dỗ dành, rù quến, nhưng bù lại có phép thuật. Còn đám linh hồn ngây thơ thì chỉ cần dọa chút là sẵn sàng cắn lưỡi vì chủ nhân. Gã luôn ưa thứ dễ điều khiển.
Một vỏ trứng sắc cam lờ nhờ gần như trống rỗng. Mảnh hồn bên trong yếu ớt, chỉ còn đủ tụ lại thành một luồng khói đen nhỏ, bám hờ trên bề mặt. Max lạnh lùng lôi trứng xuống khỏi điện thờ, ném mạnh xuống sàn. Vỏ trứng vỡ tan. Quỷ hồn bên trong gào rú như vẫy chết, nhưng rồi tan biến trong chớp mắt, như bụi bay.
Mắt Max liếc lên tầng cao. Trong chiếc hộp gỗ đen được chạm khắc phù văn cổ, chiếc vòng tay Lilas tỏa ra ánh tím nhẹ. Thứ ánh sáng không ấm, chỉ lạnh lùng như một ký ức sống. Trên bề mặt tinh thể có vết nứt mảnh như tơ, do ép buộc dùng cấm thuật vượt quá giới hạn. Chiếc vòng hơn năm trăm năm tuổi đã hợp hồn với chủ cũ. Nó là pháp khí sống, không phải đồ vật. Muốn chiếm lấy chiếc vòng thì phải cướp cả linh hồn của kẻ từng mang nó. Một pháp khí không quá cầu kì, vậy mà người đeo nó lại được hỗ trợ thêm uy lực sức mạnh từ nó giống như hổ mọc thêm cánh.
Max ôm ngực, vết đau giằng xé khiến gã phải rít mạnh một hơi để trấn áp. Gã đã từng xẻ một mảnh linh hồn mình để chứa máu linh hồn của kẻ đó. Vậy mà ngược lại, tên tà phái pháp sư lại bị chính thứ đó cắn trả, thao túng, rồi đục thủng. Chuyện này đang vượt khỏi tầm kiểm soát. Đến khi gã nhận ra thì đã quá muộn.
Quỷ khí lặng lẽ lan trên mặt đất, uốn thành từng làn khói đen trườn về phía chiếc gương.
Từ mặt gương, một bóng hình bước ra với dáng vóc cao lớn, bước chân thong dong. Ánh quỷ khí quanh thân không dữ dội, mà mềm như lụa, trườn như mãng xà. Ken đứng đó trong bộ dạng tinh tươm, mắt tím lạnh lẽo.
Max quay phắt người, đụng ngay ánh mắt tím sáng trong có tia ngây thơ. Trên môi cậu là nụ cười dịu dàng như ánh trăng, nhưng trong mắt của gã chỉ thấy một bóng ma đang phủ lấy căn phòng, một tai họa vừa được thả tự do.
Bộ dạng đẹp đẽ của cậu ta, sự trống tuếch điên loạn ban đầu giờ là ánh nhìn trấn định cùng sắc sảo. Saito Ken chắp tay sau lưng, từng bước thong thả như đang dạo trong khu vườn cổ kính. Đế giày lướt ngang một vỏ trứng Kiko.
“Rắc!”
Tiếng nứt vỡ vang lên, giòn tan, như một câu khinh khi thốt ra không cần nói thành lời.
Cậu không vội rời đi, thậm chí còn đưa mũi giày xoay nhẹ, nghiền thêm vài mảnh vụn.
“Lách tách.”
Vụn trứng hóa thành bụi, hòa vào mặt đất. Không gian rợn lạnh. Kẻ đang mang thương tích từ Quỷ chú dựng sống lưng, linh hồn bắt đầu nổi gai.
- Khỏe chưa nè?
Max hừ lạnh, không đáp. Bộ điệu của Ken làm gã hận thấu xương. Một tên nhóc con lại hành gã rối tung rối mù, tất cả sắp xếp đều hỗn loạn.
Ken đưa mắt nhìn pháp khí của mình đang ở trên điện thờ, cùng linh hồn mô phỏng của nó đang ở trên cổ tay mình, vẻ mặt có tia trào phúng, lại quay sang tên pháp sư tà phái kia, gã thấp hơn chàng trai mới bước vào rất nhiều, bộ dạng xấu xí đến chán ghét.
– Ủa, đang hận ta lắm hả?
Ken nghiêng đầu, nụ cười vẫn nhẹ như cũ, nhưng ánh mắt thì sắt hơn lưỡi dao.
– Cũng phải thôi. Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh. Ngươi hành ta suốt mấy tháng, bị đập một cú thì gọi là… quả báo nhẹ nhàng.
– Quỷ nhỏ! Mày nín! Dòng của mày ở đây thêm một tháng nữa là tan rã thật đấy!
Tiếng cười của người thanh niên khúc kha khúc khích. Chọc vậy thôi chứ hai người đang hòa thuận nha. Tại hai bên đều thích chửi, phải chào nhau như vậy nó mới đúng phong cách tà phái.
Ánh mắt tím lạnh lẽo nhìn quanh. Thật sự bản thể của gã quá tối tăm, hiếm khi nào Ken trông thấy kĩ. Cậu lướt mắt đánh giá kẻ đối diện trong thân hình gầy rộc, da xám ngoét, ngực thoi thóp như bị xé toạc. Ken nheo mắt, buông một tiếng tặc lưỡi đầy ghét bỏ:
– Đây là… cái xác gần đây nhất ngươi chiếm được sao? Mắt thẩm mỹ kém quá trời. Xác còn tệ hơn cái bóng trong toilet lúc ta đói.
Cậu luôn biết mình láo. Bản thân mình có đủ vai vế để chọc linh hồn thượng cổ này nên cứ việc trêu, miễn là gã không nhận ra. Linh hồn gã dù có là triệu năm, có khi ở thời của cậu, cũng chỉ là một đứa bé con ở một bộ lạc nào đó mà cậu từng cưng nựng bế bồng.
Ken đoán thế thôi, vì hồn của người trưởng thành sau thời kỳ hủy diệt thường suy nghĩ rất thấu đáo. Đa phần họ đều chọn quy nguyên tái sinh sau hàng vạn năm rồi. Chỉ có mấy nhánh linh hồn còn nhỏ mới bướng bỉnh.
Đối phương vốn chẳng còn quan tâm, thân xác nào chẳng được, miễn có dùng là được. Mấy đứa dòng Quy nguyên quan tâm ngoại hình quá!
Max ôm ngực thở hổn hển. Vết thương lại tái phát, không thể nào liền lại, linh hồn của gã đang dần nứt toác ra.
Sinh linh bất tử thì vẫn có nhược điểm nhỉ? Chỉ vì gã đã từng đánh đổi để chui khỏi lòng đất? Quỷ phù của Thánh Quỷ là một tác phẩm vừa đẹp để “C” thống trị và kiểm soát theo một cách khác, chặt chẽ. Con quái vật đó luôn làm người ta căm hờn.
Quỷ hồn tóc nâu đứng ngắm điện thờ, mắt tím phản chiếu ánh đèn đỏ nhầy nhụa. Trông thấy những oán linh yếu ớt nằm trong những vỏ trứng, ánh mắt cậu ấy đen đục, khẽ liếm môi, như một chú mèo xinh trông thấy món cá ngon.
Gã họa sĩ tà phái trừng mắt. Chỗ của gã không phải là cái tủ trữ đông của thằng nhỏ này, lười đi săn hay sao mà lại tăm tia hồn của gã nuôi?
Max thầm nghĩ rằng con quỷ trước mặt đã vô phương cứu chữa rồi. Nó đang ở một ngưỡng quá tuyệt vọng để quay đầu, đã sa đọa đến mức không ăn hồn sẽ không còn cảm giác tồn tại nữa. Dần dà, nó sẽ bị thiêu chết ở pháp tắc này, hoặc nếu chạy về được Ethelion, nó sẽ thành một dòng thế lực mà các chính phái pháp sư sẽ “o bế” thường xuyên. Quan trọng, cấp độ này quá cao, ở một dạng tầng linh hồn nhiễm bẩn có ý thức, Saito Ken nguy hiểm hơn bất kỳ giống loài nào. Tên ranh này còn có kiến thức đủ đáng sợ của một thực thể pháp sư săn tà linh cấp cao, lẫn thấu triệt về quỷ hồn, mức độ đánh nhau với nó mà toàn mạng gần như rất mong manh.
Hoàng tử đã tự đóng phong ấn Quỷ tộc lâu rồi. Sau lần thị uy đó, mối quan hệ của họ không nặng, không nhẹ, lửng lơ như một dạng đã tìm thấy điểm chung. Khi ấy, Ken chỉ cần moi được thông tin, duyên cớ mà gã đã làm ra một chuỗi âm mưu như thế này. Cậu không muốn bộc lộ gì cả. Trên hết, trong cơ thể này, cậu là Saito Ken, không phải là một ai đủ sức gánh nghiệp cho cái hành tinh đó mãi.
– Đây là pháp khí của ta mà đúng không? Nhìn nó trên điện thờ như bảo vật được trưng bày. Vòng tay trên cổ tay ta còn là mô phỏng từ chính linh hồn của nó đấy, Max. Đẹp ha?
Max trầm mặc, mệt chẳng muốn trả lời. Thằng quỷ nhỏ cạnh bên cứ léo réo:
– À mà… hôm nay ta đến, không phải để chơi. Hôm nay… ta muốn nói chuyện.
“Chuyện gì à? Tâm sự nhẹ nhàng, giáo dục lại cho công dân từ lòng đất nhà ngươi tỉnh cái đầu ra chứ làm gì?”
Ken thầm nghĩ rồi lại huyên thuyên mấy chuyện không đâu. Kẻ kia thì đang lả cả người. Cậu hạ người xuống, an ủi bằng cách rút bớt một dòng chú ác nghiệt đi rồi dỗ dành. Gã pháp sư dịu cơn đau, đã không còn phản kháng nữa.
Cậu nhớ lại cái đêm bản thân gây chiến với Max rồi bỏ đi, chủ yếu là muốn gây áp lực tinh thần và cơn hoảng loạn cho gã. Ken đã quay lại sau khi tạo một khoảng ngắn để tên pháp sư này thở. Lúc gã đang rối trí, đau đớn và điên cuồng là lúc dễ moi móc thông tin nhất. Vì vậy, cậu nhanh chóng quay lại, để đối tượng tin tưởng rằng cậu thực sự tin tưởng gã. Và cậu cũng phải chứng minh là mình là một người mà gã có thể nương vào.
Ký ức về màn ép cung kia khi nhớ lại vẫn thấy buồn cười. Lúc đó công chúa Miyuki vẫn còn hôn mê ở bệnh viện, cậu hoàng tử vẫn đang rảnh nên có thời gian bám lấy gã Max quấy rối. Đúng là dù có bao nhiêu triệu năm tuổi, cơn loạn thần đã tới, cũng sẽ rất dễ bị kẻ nắm được tâm lý dụ dỗ để khui sạch. Vị hoàng tử chỉ cần thủng thẳng quay lại, nén phong ấn Quỷ tộc trong người trở về trạng thái Saito Ken bình thường, dù cả người vẫn đang bừng bừng quỷ khí.
Cậu đứng lặng chờ gã phái quỷ hồn của mình chạy việc thay. Cái bóng dáng nữ sinh đó cứ cảm giác quen mắt. Hoàng tử không kinh động mà chỉ quan sát, dường như cảm nhận được oan hồn đó có mối quan hệ với một nữ sinh tại trường học này - Lý Uyển Nghi.
Ra là vậy!
Gã Max này cô lập cả khu C của trường để tạo nên một vùng âm khí để nuôi quỷ. Thê thảm hơn, ông ta đã bị linh hồn mà mình tự đắc nhất tấn công. Saito Ken nén cười, dòng khí đen xao động quanh thân, khiến linh hồn cậu trở nên lạnh ngắt. Cậu đi thật khẽ, rồi chớp mắt đứng ngay cạnh gã.
Max vừa thấy ông cố nhỏ này quay lại đã bốc khí đen muốn chạy biến. Ken dùng thuật phong tỏa hết lối, nhướng mắt thách thức.
Sau đó, quỷ hồn xinh đẹp ngồi bệt xuống đống gạch vỡ, vờ vĩnh thở dốc:
“Tao cũng mệt lắm rồi. Đánh thêm một chút nữa chắc… mất xác luôn." – Ánh nhìn của cậu hướng về bàn tay mình đang rạn nứt vì quỷ khí, nhẹ nhàng cởi bỏ cơn phòng bị của đối phương. Kịch bản này xài lần nữa vẫn ổn nha. Hạ Anh từng bị lừa thì Max tại sao không?
“Thứ sức mạnh này… tao mượn tạm, chẳng phải của mình.”
Gã pháp sư vẫn đang suy kiệt, chậm rãi ngồi dựa lưng vào tường:
“Ngông cuồng tiếp đi. Ở đây là Trái Đất, không phải Ethelion. Ngươi mà không lượng sức mình sẽ bị hành tinh này ép chết. Đây không phải là chốn dung thân của chúng ta.”
Một cụm từ “chúng ta” khiến khóe môi của vị Hoàng tử cong nhẹ thành một nụ cười nhạt nhẽo. Cảm giác “đồng hương”… rất đáng để lợi dụng.
Gã đang xem cậu là những tộc nhân thượng cổ, chỉ cần một dòng máu Quỷ tộc đã đủ chứng minh họ có chung một nền văn minh. Chỉ là… sau bao năm tháng đổi dời, những kẻ chấp nhận buông bỏ đã trở thành loài người như bây giờ, an nhiên sống tiếp trong một trật tự mới. Còn có những kẻ mãi như một loại mắc ma thầm lặng rục rịch âm sâu trong núi lửa đã ngưng hoạt động. Chúng sẽ không bao giờ ngừng lại, chỉ là không biết bao giờ sẽ phun trào.
Khoảng lặng. Cả hai thở. Max liếc sang, có vẻ dao động nhẹ.
Bầu trời bên ngoài tối đen như mực. Âm khí lan tràn, nhưng không dám quấn tới nơi họ đang ngồi. Nơi đây chứa đựng cả thứ còn âm tà hơn cả vong hồn, là một kẻ dùng sự ác nghiệt của tội lỗi để ép cứng đổi thủ của mình.
Ánh mắt của hoàng tử sáng quắc, thị lực vẫn cân nổi bầu không gian tối đen này. Còn Max, gã đã sống nơi u tối tận cùng của lòng đất, linh hồn vốn đã quen với bóng tối hơn là ánh sáng.
“Mày nói tụi tao là cổ tộc phản bội, là chó săn cho văn minh Thời không – Tín ngưỡng. Vậy còn mày? Mày không phải cũng sống nhờ Quỷ chú của Thánh Quỷ sao?”
Max giật mình, toan cãi lại, nhưng không có sức. Cơn đau quỷ khí vẫn cào xé:
“Tao không lạy hắn! Tao chỉ lợi dụng hắn để trở lại!”
Ken xoa cổ tay, nơi pháp khí đã dần nguội. Vết bỏng vẫn hiện trên hình nhân giấy là vết thương do nghịch lại quy luật vận hành của pháp khí thông thường.
“Lợi dụng à? Mày dám bước ra khỏi lòng đất, dám tự gọi tên mình, nghĩa là mày cũng đang sợ. Sợ không ai còn nhớ mày là ai. Sợ tộc mày bị xóa sổ khỏi cả hệ thống ký ức.”
Bóng áo đen của gã pháp sư run run bật cười trong chát đắng:
“Tộc mày? Ha, không, là chúng ta! Là cùng một cái nôi văn minh nguồn cội! Mày, đúng hơn là cái tộc Quỷ của mày… đã xuôi theo sự cai trị của bọn họ. Mày chỉ là mầm non sinh ra từ cái hệ thống tẩy não kia, gột bỏ toàn bộ kí ức, hình hài lẫn thù hận. Hàng triệu năm qua, kiếp này chồng lên kiếp kia, bọn mày đã bị đồng hóa rồi! Bọn mày đã quên mất rồi!”
Saito Ken đã lấy được nhịp điệu và xu hướng tâm lý của kẻ này, nhẹ thả ra một câu kích động:
“Mắc gì không được quên? Nhớ để làm gì? Có đường sống thì cứ theo chứ? Muốn phải sống chui sống nhủi rồi bị tàn sát như mày sao? Mày có thấy “chúng tao” đang sống không? Là sống đấy! Có đất nước, tên tuổi, quê hương, có gia đình, có thứ để tự hào, có điều để bảo vệ! Bọn tao quên đi để sống tiếp đấy! Có gì sai?”
Max trợn mắt, cơn ho khan bật ra máu đen, như bị đâm trúng chỗ đau nhất, hắn gào lên:
“Câm miệng! Tao… không bao giờ quên! Tao sẽ không để chúng quên! Dù có phải đốt cả Thần Thụ thì tao cũng mở lại Sa bàn!”
Saito Ken sững lại, nheo mắt:
“…Sa bàn?”
Biết mình lỡ miệng, nhưng đã nói thì không giấu nữa. Gã gằn từng chữ, gần như sủa lên trong cuồng nộ:
“ Phải! Sa bàn! Một vùng đất ngoài quy luật Thời không, không có Ảo ảnh, không có tẩy não, không có điểm danh. Chỉ có tộc tao, nguyên vẹn. Như cách mà Ethelion đáng lẽ phải tồn tại!”
Ánh mắt tím lóe lên. Nhưng thay vì phán xét, cậu lặng người, rồi khẽ gật:
"Ra vậy.”
Cậu không phản bác, không mắng, không cười. Chỉ là… trong tim, thứ gì đó nhói lên. Một phần trong cậu không rõ là Ken hay là thứ gì khác đang nhớ lại. Một thế giới từng có, từng vỡ tan, từng bị xóa khỏi mọi hệ thống ký ức.
Dù cậu không bày tỏ biểu cảm gì, nhưng đối phương vẫn còn kích động. Gã căm ghét dáng vẻ phục tùng của họ. Từng là đồng bào, bây giờ chúng cầm chính chú độ hồn đánh gã, nói rằng gã là tà phái, là dị biệt, là thứ phải xóa sổ!
Gã gào lên, cuồng nộ:
“Mày không hiểu! Chúng tao từng là máu thịt của hành tinh này! Bây giờ, phải xin xác phàm từ những kẻ đã diệt tộc tụi tao! Mày có hiểu không?!?”
Tâm trí Ken đã nắm tường tận vấn đề. Cậu ấy ngồi đây để nghe một bản án, một thứ mà cậu đã đau đớn ngồi ở Ảo ảnh thời không tự lục tung ký ức của mình để ghép từng mảng hồi ức lại rồi bản thân tự vỡ tan.
Ken nhìn gã lâu thật lâu. Không đáp.
Mắt cậu không còn ánh sắc tím huyền lệ nữa. Chỉ là… một ánh nhìn trống trơn, phủ lên bởi màn sương mỏng. Tâm trí của kẻ thức tỉnh ở khoảnh khắc đó, không còn ở đây.
Cậu lại thấy lửa. Ngọn lửa năm ấy càn rỡ liếm qua đền đài sụp đổ. Cậu thấy xác người gục giữa đống tro tàn, thấy bàn tay của chính mình, run rẩy lật từng cái xác, tìm một người đã chẳng còn hiện diện. Tai cậu văng vẳng tiếng ai đó gào lên "Cứu con tôi…!". Nghe cả tiếng của mình, khóc mà không ra tiếng. Một tiếng "Mẹ" bật ra, đứt đoạn. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng nổ.
Đó là Ethelion, là quá khứ, là một phần của cậu, người từng sống trong cơn hủy diệt ấy. Nhưng Ken không nói ra.
Không! Chính gã mới không hiểu nỗi khổ đau của cậu. Họ là kẻ hứng chịu, còn cậu là một trong những nguyên do. Vừa đau đớn, bất lực lẫn nhục nhã, ngoài dang tay ra gánh vác, cậu có thể làm gì?
Bẵng đi hàng trăm ngàn năm, giống như mình đã trải qua một cơn mê man dài. Ken vẫn im lặng. Một lúc sau, cậu chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Không. Tao không hiểu. Vì tao không có ký ức gì hết.” - Mắt tím khẽ hằn vệt mờ, ánh lên tia buồn, nhưng không có nước mắt.
Saito Ken lén nhìn biểu cảm của gã. Dù đáy lòng đang lạnh tanh, nhưng cậu đang lựa chọn ngữ điệu khác mềm mại hơn để dẫn dắt. Cậu ấy không ép, chỉ để một khoảng lặng đủ lớn giữa hai kẻ đang thương tổn lắng lại rồi nhẹ giọng:
“Nhưng nếu chỉ để sinh tồn... thì tao nghĩ ta và ngươi giống nhau.”
Max quay sang, mắt mờ đục.
“Cho nên, Max... ngươi không sai về ý chí. Ngươi chỉ sai... về cách hành động.”
Gã pháp sư câm lặng. Tay siết lấy vết thương. Trong mắt gã có một chút xao động.
“Đừng khuyên ta cụp đầu làm thần dân trong cái hệ thống Thời không của chúng mày. Ta muốn sống!", Max thở mạnh, “Ta muốn sống. Ta muốn cả tộc ta sống! Ngươi biết cái cảm giác đó không? Hàng triệu linh hồn bị đẩy xuống lòng đất, không được đầu thai, không được ghi danh… chỉ vì không chịu lạy cái cây chết tiệt đó! Ta không muốn sống như vậy. Ta muốn trở về quy luật của trước đây, không cần mấy cái pháp tắc của kẻ diệt chủng tạo ra. Vùng đất của chúng tao phải sạch sẽ, không có mấy thứ pháp thuật dơ bẩn này!”
Khóe môi Ken giật giật, gã ta chưởng phép rồi chê thứ này dơ?
Đối phương trông thấy ánh mắt phán xét của thằng ranh con kia, gằn lại:
“Năng lực của ta không liên quan đến thời không, nó có từ thời Đức ngài và Nàng dùng máu thịt độ thế gian, bọn ta có thể chấp nhận họ, nhưng không thể sống chung một đế chế mà cả họ cũng đã tẫn mình.”
Một cơn đau thực sự dậy sóng trong lòng của vị Hoàng tử. Cậu vờ gạt đi. Cậu nhìn thẳng gã, dằn một câu như lưỡi kiếm trượt qua máu:
“Sống… bằng cách gì? Đạp lên hồn người khác? Trốn dưới lòng đất như sâu mọt? Hay trở thành một đống ký ức thất lạc không ai thèm nhắc đến?”. Vị hoàng tử cúi mặt, thì thầm, “Ta không có ký ức... nhưng ta có linh hồn. Ta vẫn muốn sống như một con người. Còn ngươi, Max… ngươi muốn trở thành cái gì?”
Rồi giọng cậu nhỏ lại nhẹ nhàng nhưng cương quyết:
“Nói chứ… nghe xong câu chuyện của ngươi rồi ta cũng không oán giận ngươi vì đã bắt ta nữa. Ngươi đáng thương hơn ta nhiều. Nhưng mà… nếu ngươi đụng vào đất nước của ta, làm đảo lộn thế giới mà ta đang dùng cả tính mạng để bảo vệ, thì ta tiễn ngươi về lòng đất. Chấm hết.”
Không gian vỡ nứt. Không vì tiếng động, mà vì nội tâm của một linh hồn thượng cổ bị một đứa trẻ hiện tại soi gương lột trần. Max bắt đầu thở chậm, không đáp, không nổi giận nữa. Gã bắt đầu… nghe.
Rồi Max nghe từ đó tới nay, sắp bị Saito Ken tẩy não xong rồi. Với kiểu đồng cảm mà vừa cương, vừa nhu của cậu, cái linh hồn lì lợm này cũng phải vừa ấm ức, vừa nhẫn nhịn mà nghe. Gã có chạy thoát được con quỷ hồn lanh mồm này đâu, cứ dí người khác vào góc rồi nói chuyện tỉ tê suốt.
Sự thấu hiểu sẽ tạo nên niềm tin. Max đã dần tin tưởng Saito Ken là thứ sản phẩm được gột rửa hết mấy triệu lần, trắng sạch như một công dân tốt của Baridi. Cậu ấy có một cuộc đời, có số phận, có danh tính, có tất cả những thứ mà gã không có. Cho dù cuộc đời của Ken toàn là khổ đau, thì cậu vẫn đang sống, đang thở bằng cơ thể, đang có nước mắt của chính mình, có giọng nói của mình, có cái tôi, có bản ngã.
Max không tận diệt lý tưởng đối nghịch, đó là lựa chọn của từng người. Gã và cậu đã lập được một sự tín nhiệm tương đối mong manh, nhưng đã chấp nhận nương lấy nhau để cùng một mục tiêu: trở về Ethelion.
Dòng ký ức bừng tỉnh khi Ken bị những âm thanh của tiếng trứng vỡ lắc rắc nho nhỏ làm cho bản thân giật mình. Hôm nay, cậu đến để tiếp tục củng cố “tình cảm” với đối phương.
Gã tưởng cậu ta là một thiếu niên đơn độc, nhưng lúc này, hắn thấy một con quỷ mang hình người thản nhiên và khủng khiếp. Ừm… và nó đang điên thật, rõ ràng là giới hạn giữa tỉnh táo và mơ hồ, không còn cần gã kích động nữa.
Trước lời chê cười vừa nãy về ngoại hình mà gã đã cướp đoạt, Max chỉ đưa mắt nhìn lại bộ dạng đọa quỷ kia, đáp trả:
- Ngươi bớt già mồm. Xem mình là cái dạng gì kìa? Ngươi tưởng xài xong công chúa là quay về sao? Cái thân ngươi đã là quỷ, pháp khí của ngươi cũng đang bị bào mòn. Ngươi đốt sạch đường về rồi, Saito Ken. Về đâu nữa?
Hoàng tử nhỏ vẫn mang dáng vẻ lung linh, nhưng cơ thể thì đã hằn lên những dấu ấn ác nghiệt. Quỷ hồn ấy đưa bàn tay mình nhìn ngắm, khẽ cười bất lực:
- Đường gì chẳng được, nhiệm vụ của ta là mang công chúa về, thắp tế đàn và bắt ngươi về. Hết rồi. Sống hay chết liên quan gì?
Max khựng lại. Một thằng nhóc tham sống như Ken mà thốt ra mấy lời đó?
Đối phương đoán là Max đang dao động và bắt đầu đồng cảm với cậu. Cả hai đều là sinh vật đến từ Ethelion, bị buộc phải thu nhỏ sức mạnh, ẩn mình để tồn tại. Trái Đất không có Thần Thụ, không có luân xa, là một vùng đất “trắng phép” – nên mọi phép thuật hay quyền năng phải tự cung cấp năng lượng rất dễ cạn kiệt, hoặc gây tổn thương chính mình.
Bản thân cậu đã đọa quỷ rồi càng phải hút năng lượng, tổn hao máu linh hồn càng dễ mất kiểm soát. Còn Max không còn vỏ bọc vững, vết thương do Quỷ chú của Ken gây ra đang ăn mòn, nếu không được hỗ trợ, có thể tan rã nguyên hồn. Họ đều thương tổn và không chịu được lâu nữa, nếu không sớm dứt điểm, chỉ có đôi bên chết mòn.
Hai bên không quá tin nhau, nhưng đều biết: chống đối nhau ngay tại Trái Đất là giết chết cả hai.
Hoàng tử đang chờ gã tự gục ngã. Linh hồn này chẳng có gì ngoài ký ức cổ đại, nhưng cậu có trí tuệ và năng lực của một loài người đã được quá nhiều thế lực chống lưng để chơi tất tay với gã. Đọa quỷ thì cũng buồn đấy. Gã sẽ cảm thấy cậu sẽ hết đường quay đầu rồi.
Với Ken, đây giống như một bài học, một lần tự nhúng chàm mình, tự hủy hoại để tái sinh. Một lần tẫn mình hủy đi xác thịt, mất đi cuộc đời ở tuổi hai mươi. Một lần nữa sa đọa thành ác quỷ dọa người, để thách thức giới hạn linh hồn của mình.
Nếu chỉ là thân phận hoàng tử Saito Ken, có lẽ đường quay đầu sẽ âm u lắm. May thay, Ảo ảnh thời không đã cứu vớt cậu có được kí ức đủ sâu để vững tâm là dù việc sa đọa này rất chật vật. Trường hợp tệ nhất là mất đi bản ngã của Saito Ken, cùng làm cậu sẽ về làm một bản ngã khác – là chính cậu, người đã mặc nhiên nhìn thế gian này trôi chậm và gần như lịm đi vì năm tháng. Thứ còn đáng sợ hơn bất kỳ loại quỷ nào, đã là một thế lực đủ để hủy diệt toàn bộ thế gian này.
Buồn cười ở chỗ chỉ ở tầm vóc nhân loại, khi gieo mình vào sa ngã một cú đã khiến bản thân xé gió băng về vị trí mà cổ hồn bất diệt như Max còn bị dọa sợ. Thiếu điều cậu mà bị bên nào thỉnh về làm bệ thờ đàng hoàng có khi lại nhanh chóng trở thành một loại tà thần rúng động, chọc điên hết tất cả pháp sư trong lục địa.
Ngưỡng thức tỉnh trong linh hồn đọa quỷ ở bản ngã Saito Ken là bài học mà cậu phải học cách đối diện với tâm ma của bản thân. Chỉ là việc đọa quỷ cũng chịu không nổi, thì làm sao gánh được nghiệp quả của một kẻ sẽ nổi điên lên và hủy diệt cả một hệ thống đây? Oán hận cũ lớn đến mức vậy, làm sao xoa dịu được?
Ken lén nghĩ ông ta mà biết Max đang cần lấy năng lượng từ luân xa, một cơn loạn tính mà bàn giao sức mạnh một cách bất cần thì cả hệ thống Thời không - Tín ngưỡng cũng lụn bại ngay. Trong lúc “người đó” còn tỉnh táo đã gieo cậu xuống thế gian này để luân hồi, như lần cứu vớt bản ngã cuối cùng. Giờ thì cậu lại tự đọa quỷ, chắc là vẫn nhuốm dư âm oán hận cũ nên mới dễ ngả nghiêng như vậy. Để ông ta thấy lại khinh khỉnh cười:
“Đấy, ta đã bảo đừng đi chết mà, ngươi tự chuốc họa!”.
Một số thời điểm Ken bắt đầu mơ hồ giữa ranh giới đạo đức và suy đồi rồi tự thao túng chính mình. Một khắc nghĩ là kẻ đó đáng chết, cậu sẽ hành động ngay. Một kiểu suy nghĩ rơi vào ranh giới giữa quỷ và thần, với thái độ như một đấng cấp cao đang thanh lọc thế gian. Thật ra, cậu cũng đã tính đến mức này bởi vì dao động năng lượng đủ lớn, hành vi của cậu sẽ được vũ trụ chú ý và ghi dấu lại. Ethelion sẽ không giấu được cậu nữa.
Cậu và Max giống nhau ở kiểu cùng chạy khỏi Ethelion, quậy tung lên để phát tín hiệu chú ý. Năng lượng chôn vùi của hành tinh đó quá lớn, không phải đơn giản mà kêu cứu được đâu. Còn Trái Đất lại quá cách biệt và đang ở thời kì ổn định, rất khó kiện cáo với phía vũ trụ tại các khu bất ổn định.
Nếu như lần này về, vị Thần kia thấy cậu nhuốm bùn đến mức này chắc nổi khùng thật, rồi ông ấy sẽ thanh lọc cậu để trả về hình hài mà ông ta muốn. Cậu luôn là bản tinh chỉnh mà ông ta tâm đắc nhất. Với lời hứa ba mươi năm phải lật tung cả hệ thống Thời không - Tín ngưỡng mà ngài ta đã giao, cậu áp lực muốn chết!
Nếu để hủy diệt theo kiểu của “C” theo lời của Max kể thì hoàng tử đã xác nhận rồi: cậu không làm nổi việc kinh khủng đó!
Chỉ một chút vẩn đục này cậu đã ghê tởm muốn chết. Mỗi lần Hạ Anh chạm vào cậu, Ken tự thấy mình quá nhơ nhuốc, tự sợ hãi đến hèn mọn. Saito Ken cần mở lối khác, đàm phán giữa các bên để lập lại trật tự. Trước tiên phải nhanh chóng đẩy nhanh cho kế hoạch phục hồi của mình. Cậu không muốn để ngài ấy can thiệp nữa, cậu có thể dùng chính vị trí phàm nhân này để tự giải quyết vấn đề.
Mở to mắt ra mà coi nhân loại xử lý này!
Bây giờ cậu đã có sự đồng cảm của Max, thứ gã ấy cần là niềm tin vững chãi hơn. Cậu sẽ nhả cho gã, nhưng vẫn phải còn phương án dự phòng.
Phương án đó là Sugimoto Jiro. Max chưa biết cậu và Jiro có giao kèo dẫn độ gã về. Bản án tử của Jiro vẫn sẽ treo trên đầu của gã. Còn Ken thì sợ đến thót tim vì không mong rằng hai kẻ đó đụng độ nhau ở một ký ức khác.
Max không nhận ra rằng gã cũng đang dần bị số mệnh của những thân xác mà gã chiếm lấy đeo bám sao? Ha ha, không nhận ra thật. Nhưng mà khi gã cướp lấy xác của một người cha nào đó, liệu gã có phải mỉm cười, ẵm bồng mấy đứa con của người ta không? Hay là.. nhẹ nhàng gọi ai đó là “Cha, Mẹ”, để sống tiếp kiếp người của thân xác kia còn dang dở không?
Như thân xác bây giờ gã mang của một tộc nhân Mumu cổ, một thành viên hoàng tộc đã mất nước. Sugimoto Jiro chỉ biết tới đó. Chỉ cần tới đó là đủ cho Nhị hoàng tử nhảy dựng lên rồi. Ai đời để tử thù của quốc gia mình hoạt động như một gián điệp cách mạng ở hành tinh khác. Hắn ta sẽ nghi hoặc, phỏng đoán và tìm cách để trừ khử. Với thân phận một hoàng tử của Herzlos, về tình hay về lý Jiro đều không sai.
Chỉ cần để Max không biết được Jiro là ai. Chỉ cần để Jiro không truy được vết của Max. Bằng thân phân cái xác mà Max đang giữ - một tộc người bị Quỷ tộc tàn sát và cướp nước, sẽ đủ giam Jiro trong niềm tin đây chỉ là một pháp sư quái đản nhưng không quá nghiêm trọng. Chỉ cần Nhị hoàng tử đừng lôi ngài Yamato vào thì một tay Ken hoàn toàn đủ kiểm soát cục diện này.
“Miễn đừng để bọn họ đụng độ nhau!” - Ken khẳng định với lòng mình việc này!
Cậu phải thao túng cả họ để bản thân không đứng ở giữa lãnh đủ hậu quả nữa!
Chỉ cần họ đều không được nhận ra nhau trong lúc này. Và cả hai phải xoắn lên để bảo vệ cậu thoát khỏi cảnh đọa quỷ. Đây là mục tiêu của Ken – không cần tốn sức, chỉ cần tốn nước bọt, để cả hai bên chăm lo cho mình.
Trên bức tường đỏ lòm của căn phòng nhỏ có treo một tấm gương đồng lục giác. Những vật tà đạo thông linh, đôi lúc chúng cũng đờ đẫn, chỉ vô hại như một chiếc gương soi bình thường. Cậu xoay người, ánh đèn đỏ hắt bóng lên mặt gương. Ken nhìn vào đó, thấy nó không phản chiếu gì ngoài bản ngã rạn vỡ.
Quỷ hồn nở một nụ cười nhợt nhạt.
Cậu đáng giá thế mà!


2 Bình luận
“Nam mô đừng chạm nhau… Nam mô đừng hỏi thân phận của nhau, Nam mô đừng lục lại ký ức sâu nhất, Nam mô đừng ai bóc thớt ai hết…”
"Một bên là bị hại, một bên là bị cáo, còn tôi là cái ghế tựa đang rạn nứt mà tụi bây cứ ngồi lên đấy huhu..."