***
"UAAAAA!!! AAAAA!!!"
Cậu vẫn hét lên, dữ dội, nhưng từng âm thanh thoát ra từ miệng ngày càng yếu ớt, nhỏ dần. Máu bắt đầu trào ra từ mũi, hòa lẫn với vết thương trên tai vẫn không ngừng rỉ xuống. Cơn đau đớn dâng trào, không ngừng nghỉ, như thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể. Sức lực của Katsu cạn kiệt, tiếng hét dần tắt lịm, chỉ còn lại hơi thở hổn hển, đứt quãng. Cậu cảm thấy như mình đang trôi dần vào bóng tối, như sắp chết đi.
Đây là khoảnh khắc Katsu cảm nhận rõ nhất sự bất lực trong đời. Đau đớn, sợ hãi, tất cả đang nuốt chửng cậu, không lối thoát.
...
Bất ngờ, một vật thể lạ bay vù vù trong không trung, lao tới, đập mạnh vào tên cầm đầu. Đó là một bao rác nhựa màu trắng, nó bay trúng thẳng mặt làm hắn ngã nhào ra sau, lăn vài vòng trên nền xi măng. Con dao tuột khỏi tay, rời khỏi tai Katsu, lưỡi dao rơi xuống đất, lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Dù máu vẫn rỉ xuống, nhỏ từng giọt trên nền, nhưng ít ra, cái tai của cậu vẫn còn nguyên vẹn. Bao rác vỡ tung vì va đập, rách toạc, hất ra một mớ rác thải bẩn thỉu, vương vãi khắp người hắn rồi còn bám đầy lên quần áo, dính vào cả mặt. Giờ đây, hắn hôi rình, mùi hôi nồng nặc đến mức ả kia cũng không chịu nổi, nhích ra xa, tay bịt mũi lại.
"Má thúi quá đi! Bẩn hết đồ của tao rồi! Ọe!"
Hai tên đàn em buông đầu Katsu ra, đứng bật dậy, vô tình cho cậu một khoảng trống để thở.
Chúng nhanh chóng rút vũ khí—một tên cầm con dao nhỏ, sắc bén, lưỡi sáng loáng; tên còn lại đeo tay đấm gấu bằng đồng thau, nặng nề, lấp lánh đầy uy lực. Cả hai đảo mắt, căng thẳng, quét qua khoảng không gian tối tăm, ít sáng trước mặt, tìm kiếm kẻ vừa tấn công bất ngờ.
Bỗng tiếng động cơ xe gầm lên, ánh đèn pha bất ngờ rọi tới, sáng rực như ban ngày, khiến bọn chúng chói mắt, vội dùng tay che mặt.
"Cái-cái chó gì thế?" Bọn chúng nhích ra xa.
Ngay lập tức, một chiếc xe màu hồng lao tới với tốc độ cao, hung hãn, buộc mỗi thằng phải nhảy vội sang một bên để né, sợ bị nghiền thành một đống thịt. Chiếc xe phóng nhanh, rồi dừng lại trước mặt Katsu, vừa kịp lúc. Cửa xe bật mở, một bóng người bí ẩn bước ra từ bên trong.
Dù vẫn đau đớn, Katsu cố lật người lại, muốn nhìn rõ mặt người đó. Mắt cậu nheo lại, thật nhỏ, cố gắng xuyên qua ánh sáng chói lòa từ đèn pha. Đứng ngược sáng, bóng dáng người ấy hiện lên mờ ảo giữa màn đêm—một kẻ lạ mặt, mặc một chiếc áo hoodie xám sờn cũ, đầu đội mặt nạ trượt tuyết trắng, che kín mặt chỉ chừa mỗi đôi mắt và cái miệng. Hắn không to con, cũng chẳng có vẻ gì là dân võ thuật mà chỉ như một con người bình thường.
Anh ta vội chạy đến gần Katsu, cúi xuống, dùng tay tháo sợi dây thừng trói chặt khủy tay cậu. Nhưng động tác của anh ta chậm chạp, vụng về, như chưa quen làm chuyện này.
"ÚUUU-UÔI ỚI!!" Cậu cố gắng hét lên.
Thấy Katsu đang bị nhét cái quần lót, cố gắng gào lên từng hơi, anh ta vội đút tay vào miệng cậu, kéo mạnh nó ra. Chiếc quần lót ướt sũng vừa được rút khỏi, Katsu ho sặc sụa, dữ dội, cơ hàm đau nhức, như bị kẹp chặt quá lâu. Cậu thở hổn hển, cổ họng khô khốc, cố thốt ra vài từ:
"C-cảm..." Cậu ho một tiếng rõ to. "...Cảm ơn anh"
Bỗng nhiên...
"BỌN MÀY LÀM CÁI ĐÉO GÌ THẾ?!! TIẾN LÊN COI NÀO!!" Tên cầm đầu gầm lên, giọng hơi khàn.
Hắn đã đứng dậy, cả người bốc lên mùi thối kinh khủng—một hỗn hợp giữa rác rưởi, mồ hôi, và sự tức giận. Hắn cố phủi đống rác bẩn thỉu dính trên quần áo, nhưng cái mùi ô uế ấy chẳng chịu rời đi. Ả gái đứng cạnh nhăn mặt, bịt mũi, lùi lại, từ từ tiến về phía nhà vệ sinh công cộng, như thể không thể chịu nổi thêm.
Điều này khiến hắn nhục nhã, căm phẫn. Răng nghiến thật chặt, kêu ken két, hắn tháo mấy chiếc nhẫn vàng bạc trên từng ngón tay, cất hết vào túi, rồi cúi xuống nhặt con dao lên.
"Hôm nay tao nhất định phải giết được hết bọn chúng mày!!" Hắn gào lên, mắt đỏ ngầu.
Người lạ mặt chưa kịp tháo hết sợi dây thừng trói Katsu, vội lùi lại khi hai tên đàn em lao tới, hung hãn như thiêu thân. Anh ta giật mình, né vội một cú đấm móc cực nhanh từ tên đeo tay đấm gấu, cảm nhận luồng gió rít qua sát mặt. Tên kia không dừng lại, liên tục vung những cú đấm mạnh mẽ, nặng nề, như một con gấu điên cuồng. Người đeo mặt nạ chỉ biết lùi dần, né tránh từng cú, gấp gáp, vụng về. Một chút chậm trễ thôi, anh ta có thể lãnh trọn cú đấm vỡ xương. Mỗi lần tên kia vung tay, không khí như bị xé toạc, tiếng gió rít lên đầy uy lực. Anh ta chẳng có cơ hội phản công, chỉ cố giữ khoảng cách, nép mình để sống sót.
Sau liên tục đấm đá hàng chục lên, tên kia đã bắt đầu thấm mệt, thở dốc, động tác chậm dần.
Nhân lúc hắn hụt hơi, người đeo mặt nạ tung một cú đấm thật mạnh, trúng thẳng mặt đối phương. Tên đàn em lảo đảo, ngã ra sau, ôm mặt rên rỉ đau đớn. Nhưng chưa kịp đắc ý, anh ta đã cảm thấy cơn đau nhói buốt truyền từ nắm đấm lên cánh tay, như thể vừa đập tay vào một hòn đá tảng siêu cứng cáp.
"Uiii da..., Sao nó đau quá vậy?!" Anh ta lắc bàn tay thật mạnh, cố gắng xua đi cảm giác tê buốt.
Khi người đeo mặt nạ còn đang lắc tay để dịu cơn đau thì tên cầm đầu và đàn em còn lại của hắn lao vào. Anh ta vội vàng nhích ra sau vì bất ngờ, có lẽ bọn chúng định không cho anh một giây phút nào để ngơi nghỉ để lấy sức. Tên còn lại tấn công trước, giơ dao lên và cố gắng đâm vào mắt anh ta. Người đeo mặt nạ nghiêng đầu né được, nhưng ngay sau đó, hắn tiếp tục xoay người tung một cú đá ngang. Không kịp tránh hoàn toàn, anh ta bị đá sượt vào cánh tay, mất thăng bằng mà lùi lại vài bước.
"Đồ khốn khiếp!" Người đeo mặt nạ chửi thề.
Anh ta bị dồn vào góc tường trong cùng, bị hai tên bọn chúng vây chặt. Chúng cười đắc ý, tin chắc mình sắp thắng trận này, anh ta hít một hơi sâu, mồ hôi rịn ra trên trán khi anh liếc nhanh lên trên. Bức tường phía sau lưng anh không hề có đường thoát, chỉ có những sợi dây thép gai như một đống bùi nhùi, sắc bén như dao cạo giăng ngang trên đầu, lấp lánh dưới ánh đèn trắng mập mờ, như một cái bẫy chết người đang chực chờ xé toạc nạn nhân của nó.
Tên đại ca liếm môi, xoay con dao bấm trong tay, khuôn mặt đầy vẻ đắc ý:
"Tốt nhất là mày nên giơ hai tay, quỳ xuống ngay bây giờ..., rồi tao sẽ làm mù con mắt của mày, hoặc là-"
Tên đàn em đứng cạnh bật cười lớn, vỗ tay vào vai hắn, như tán thưởng ý tưởng tàn nhẫn ấy.
"Thằng này có vẻ lì lợm đấy, tốt nhất chúng ta nên làm vậy thưa đại ca!"
Cảm thấy mọi cách thoát thân trong hòa bình đã hết, người đeo mặt nạ không còn lựa chọn nào khác ngoài nó. Nhân lúc bọn chúng còn đang cười đùa, anh rút từ trong áo hoodie một khẩu súng lục màu be, chĩa thẳng vào bọn chúng. Cả hai tên như chết lặng, nụ cười đông cứng trên mặt, tắt ngúm trước họng súng cỡ chín li. Tên đàn em theo phản xạ lùi lại vài bước, tay run run, còn tên đại ca đứng yên, mắt căng lên, sững sờ trước diễn biến bất ngờ.
"Heh! Đừng vội đắc ý, tao cũng có một khẩu mà-" Tên đại ca cười gượng, giọng cố chấp, pha chút hoảng loạn.
Hắn đưa tay ra sau quần, định rút khẩu súng ổ quay nòng ngắn—vũ khí hắn mua từ trước, luôn mang theo người như một thói quen. Nhưng khi hắn sờ vào, chẳng có gì ở vị trí quen thuộc đó.
"Cái gì...?!"
Hắn ngơ ngác, chợt nhớ ra khẩu súng ổ quay giờ đang nằm cách đó cả chục mét, lăn dưới gầm chiếc xe đậu gần Katsu từ trước. Cảm giác xấu hổ, tức giận bùng lên, nóng rát trong lồng ngực, nhưng hắn bất lực, chẳng thể làm gì. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, ngọn "lửa" của hắn giờ đã ngoài tầm tay.
Trong khi đó, ánh mắt người đeo mặt nạ dần sắc lạnh. Đôi mắt xanh biếc của anh phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ, không còn chút do dự. Ngón tay anh siết nhẹ cò súng, sẵn sàng bóp chặt, khai hỏa những viên đạn không thương xót. Nếu bọn chúng còn dám lao lên, anh sẽ chẳng ngần ngại bắn hạ ngay tại chỗ, dù điều đó có thể khiến anh ngồi tù mọt gông.
...
Bỗng có điều gì đó khiến ả kia—người vẫn đang dựa vào bức tường nhà vệ sinh công cộng, theo dõi trận đấu với vẻ mặt thích thú. Đôi môi căng mọng của ả ngậm điếu thuốc, rít vội một hơi sâu, như cố xua tan cái lạnh buốt trong không khí. Rồi đôi mắt ả trợn to, nhận ra thứ gì đó, lập tức hét lên:
"Coi chừng! Phía sau hai người!!..."
Giọng cô ta vang lên, hoảng hốt, phá tan sự căng thẳng tĩnh lặng trong con bãi đỗ xe im ắng.
Katsu, bằng cách nào đó, đã tự tháo được sợi dây thừng. Cậu lao đến, nhanh như tia chớp, lập tức bổ một cú mạnh vào đầu tên đại ca. Cú đánh khiến hắn đánh rơi con dao, ôm đầu loạng choạng, lùi lại vài bước. Dù tai trái của Katsu vẫn đau nhức dữ dội, máu vẫn rỉ xuống mặt, chảy dọc cổ, thấm đỏ áo, nhưng cậu chẳng còn cảm nhận được gì ngoài cơn thịnh nộ sục sôi trong huyết quản, nóng bỏng, không thể kìm nén.
Tên đại ca lảo đảo, mắt trợn ngược, nhưng chưa gục hẳn. Cơn giận trong Katsu vẫn cháy rừng rực, cậu nghiến răng, gầm lên rõ to:
"Chết con mẹ mày nè!!"
Cùng lúc, nắm đấm của cậu vung lên, quét một đường chớp nhoáng, trúng thẳng quai hàm tên đại ca. Một tiếng "rắc" chát chúa vang lên, đau nhói lan từ khớp xương bàn tay Katsu, nhưng cậu chẳng màng. Đổi lại, tên đại ca bị hất văng ra sau, đập mạnh xuống nền xi măng lạnh lẽo, nằm bất động, chỉ còn tiếng thở hổn hển, yếu ớt, thoát ra từ cổ họng.
Tên đàn em chứng kiến đại ca gục ngã dễ dàng như vậy, sự hùng hổ lúc đầu tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tràn ngập. Mặt hắn tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, hai chân run rẩy, như muốn khụy xuống. Hắn định quay lưng bỏ chạy, nhưng người lạ mặt nhanh như cắt, dùng báng súng lục đánh mạnh vào gáy. Một tiếng "bộp" vang lên, hắn ngã sấp xuống đất, bất tỉnh, nằm sóng soài bên cạnh tên đại ca.
Ả ta nhận ra cuộc chơi đã đến hồi kết. Những kẻ ả từng dựa dẫm giờ đây bị hạ gục một cách dễ dàng, không còn chút uy quyền. Biết mình không nên dính líu thêm, ả vội mặc lại chiếc áo khoác lẫn croptop, kéo nó qua người. Gió đêm lạnh buốt lùa qua da thịt, khiến ả khẽ rùng mình, nhưng thứ làm ả lạnh sống lưng hơn cả là ánh mắt của hai kẻ còn lại: người đeo mặt nạ trượt tuyết với đôi mắt xanh lục sắc lạnh, không chút cảm xúc, và thằng nhóc vừa suýt mất cái tai thú, vẫn đứng vững, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, như thể vẫn còn muốn lao vào chiến đấu.
Tiếng lách tách nhỏ nhen của điếu thuốc đã tắt ngúm, bị giẫm nát dưới gót giày cao gót đỏ của ả, vô tình, không chút tiếc nuối. Một làn khói mỏng manh còn sót lại quấn quanh bàn chân ả, lượn lờ, rồi tan biến hoàn toàn vào bóng đêm.
"Khốn kiếp, tao không được trả tiền để đứng lại đâu!" Ả lẩm bẩm, rồi bước nhanh hơn.
Đôi giày cao gót gõ lộp cộp trên nền xi măng bẩn thỉu, âm thanh vang vọng trong con hẻm tĩnh lặng.
Dù có hiếu kỳ đến đâu, ả cũng chẳng ngu ngốc mà ở lại, dính vào đống rắc rối này. Ả hiểu rõ luật chơi của đường phố: kẻ mạnh thắng, kẻ yếu chạy. Và giờ đây, ả là kẻ yếu. Ả bước đi, không ngoảnh lại, chẳng cần biết bọn họ định làm gì với đám kia tiếp theo. Đó không còn là chuyện của ả nữa.
...
Katsu đứng đó, từng hơi thở dồn dập, như một con thú hoang vừa thoát khỏi cũi. Máu vẫn chảy tí tách từ tai xuống cổ, thấm đỏ phần áo đã sờn rách, loang lổ. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với cơn giận dữ bùng cháy trong đầu cậu, mãnh liệt, át đi tất cả. Ánh mắt cậu giờ chỉ tập trung vào tên cầm đầu—kẻ đang nằm bất tỉnh dưới đất, không còn cơ hội phản kháng. Tên khốn kiếp này... đã khiến cậu nhục nhã, đã suýt cắt đi một phần cơ thể cậu.
Hắn phải chết.
"Chết đ—!!"
Cậu gào lên, cúi xuống nhặt con dao dưới đất, lao tới. Cậu sẽ dùng chính con dao thấm đẫm máu mình để giờ đây, nó thấm máu của hắn.
Khi cậu đến gần, giơ con dao lên cao, toan đâm thẳng xuống cổ hắn, một cú đánh bất ngờ trúng gáy. Báng súng lục đập mạnh, khiến Katsu ngã nhào xuống đất, ngay lập tức. Trước khi ngất đi, cậu ngước mắt lên, thấy người lạ mặt đứng bên cạnh, nhìn xuống. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng, không chút cảm xúc, xuyên thấu qua cậu.
"Xin lỗi, tôi không thể để cậu làm vậy được."
Katsu từ từ nhắm mắt, đầu óc mịt mù, vẫn không hiểu tại sao anh ta lại ngăn cậu... Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
***


0 Bình luận