Trong lòng tôi đang nổi lên hàng loạt định nghĩa rối loạn đập lên từng dòng rõ ràng:
Khu C – hoang tàn và nguy hiểm.
Khu C – mang những tin đồn bí ẩn và rùng rợn.
Khu C – được nhà trường bảo vệ khắt khe và ban những lệnh cấm kì quặc.
Khu C – có đi không có về.
Khu C... từng có người chết!
Khu C – tốt nhất đừng nên chạm chân tới!
*
**
Tôi bắt kịp Khiết ở ngoài hành lang, cậu bảo tôi đi theo cậu. Hai đứa đi một mạch ra tới phía sân cỏ của khối nhà sau trường. Vào buổi sáng, nền đất còn ướt đẫm bởi cơn mưa đêm qua, tạo thành nhiều vũng nước nhỏ loang lổ khắp mặt sân trát xi măng xám. Phía xa, cách khoảng một trăm mét nữa là đám lau sậy mọc đầy một vùng, ngăn cách khu trường An Đằng với dãy C trường học bị bỏ hoang – khu "cấm địa" bất cứ học sinh nào dù có cho vàng cũng chẳng dám bén mảng tới. Trước mặt tôi là cả thảm bồ công anh hoang dại xanh rì, tươi mướt, trĩu nước mưa. Cả những ụ mây cũng chưa chắc trắng trong bằng những đoá bồ công anh bé nhỏ. Nắng vàng dịu, vẫn còn hơi se se.
Tự nhiên cậu bạn quái đản này lôi tôi ra đây làm gì đây? Phía sau trường là nơi vắng hoe, rất ít học sinh đến đây chơi vì nó là ranh giới giữa khu trường mới xây và dãy C tách biệt được rào bằng những mảnh tre nứa đan thành hàng rào chữ X, phủ cao bởi những bụi cỏ rậm rạp.
- Này Rùa, tự nhiên sao lôi tớ ra đây vậy? Có gì thì nói đi chứ!
Khiết đưa ngón tay che trước môi, suỵt:
- Bé cái miệng lại! Đừng để ai biết chúng ta ở đây chứ!
- Nhưng mà có chuyện gì?
Tôi mất kiên nhẫn rồi nha.
Khiết ngồi xuống mỏm đá to, chống cằm, ngó tôi bất lực:
- Không nhớ gì thật hả?
Tôi lắc đầu:
- Hông!
- Trời ạ! – Cậu ấy từ trên đá té phịch xuống đất, phẩy tay. – À thôi đi, mau mau phụ tớ!
- Làm cái quái gì ở đây? – Tôi cũng vén váy ngồi xổm cạnh Khiết.
Trước mặt là mỏm đá to gần bốn viên gạch xây nhà đang nằm chình ình, chỗ Khiết vừa ngồi, bị những tán hoa bồ công anh xung quanh che khuất đi, nhưng chỗ của nó nằm lại chẳng có khóm hoa nào mọc, làm thành một mảnh đất nhỏ trơ trụi giữa cánh đồng hoa trải dài tận khóm lau.
Dương Hiểu Khiết đẩy gọng kính lên cao, xắn tay áo, sốt sắng:
- Phụ tớ đào thứ dưới tảng đá này lên.
Tôi nhíu mày, khó hiểu nhưng vẫn làm theo. Chúng tôi dùng sức bẩy tảng đá to lên, nó nằm lật ra, lăn đi, đè lên một khóm hoa yếu ớt. Lớp đất nâu mềm sau cơn mưa ẩm ướt lộ ra, mùi đất hăng hắc, nhẵn bóng không một gợn cỏ. Hai đứa dùng những cành khô gãy vụn xung quanh để cào lớp đất mềm lên, đào sâu chừng 50cm xuống lòng đất.
Sắc đen của dị vật lộ dần, là một chiếc hộp nhựa hình chữ nhật màu đen đục bị đất cát phủ lên khắp bề ngoài. Hiểu Khiết bỏ cành cây xuống, trực tiếp lôi vật thể kì lạ đó ra, vừa làm, cậu vừa quệt đi dòng mồ hôi chảy xuống thái dương. Tôi vẫn nhìn trân, chưa hiểu ý định của cậu.
"Cộp" – Vật lạ được đưa hoàn toàn ra khỏi mặt đất, Khiết dùng tay phủi đi lớp đất nâu phủ bên lớp vỏ ngoài, xong rồi phủi tay, nheo mắt cười rồi nhanh chóng mở nắp hộp. Bên trong đó có hai ống tròn, màu đen, thon dài, còn rất sạch sẽ.
- May quá! Nó vẫn còn đây!
Tôi nheo mắt, ngắm nghía, rồi búng tay.
A! Đó là cái ống nhựa đen, hay dùng để cuộn các giấy tờ, bản vẽ chuyên dụng, hình như là tôi nhớ Khiết có một cái. Mà lâu rồi chả thấy cậu dùng nó nữa.
Tôi nâng một cái ống lên, tìm ngay cuối đuôi ống, hàng tên viết bằng bút xoá đã xỉn màu: "Dương Hiểu Khiết" – tuồng chữ này chính xác là do tôi ghi chứ ai. Chẳng qua là tôi và cậu có dùng hai ống y chang nhau nên đã viết tên lên ống để phân biệt.
Khiết nháy mắt, cười thoả mãn:
- Nhớ nó không?
- Quen quen! – Tôi lẩm bẩm.
Cậu bạn kính cận đưa đôi mắt tinh quái quét qua tôi rồi đưa tay bẩy nhẹ nắp hộp. Bên trong, một tập giấy A1 được quấn kín, đã qua xử lý chống mốc, chống ẩm có màu ngả vàng nhạt bị cuộn tròn. Cậu mở cuộn giấy ra, đưa tôi, bản vẽ khá to, hai đứa tôi phải trải rộng ra mới xem được.
Đôi mắt tôi còn ngơ ngáo, ngờ ngợ rồi dần trợn tròn, mở to mắt, sửng sốt:
- Bản vẽ hoàn công chi tiết khu phức hợp nhà C – "dãy lớp học ma"?
Vệt nắng chạy dài trên khắp khu đất hoang, tô vàng những đoá bồ công anh bé nhỏ. Gió rung rinh làm những cánh hoa mỏng manh chao đảo bay lên không trung, đôi chút bay lướt qua mặt tôi một cảm giác nhồn nhột.
Dương Hiểu Khiết xếp dần những bản vẽ ra một cách cẩn trọng, đôi mắt bí hiểm nheo nheo.
Tôi nuốt nước bọt cái ực. Trong đầu lởn vởn điệp khúc "Khu C" mà dân tình đồn đại. Đến đó tương đương là chui đầu vào chỗ chết. Khiết, cậu ấy giấu bản vẽ kiến trúc khu C để làm gì?
Trong lúc đang chống cằm, suy nghĩ lan man thì Khiết khều vai tôi, hỏi:
- Nhớ ra gì chưa?
Tôi gật nhẹ đầu.
– Nhớ.
Năm trước, khi đội ngũ Hội Mỹ thuật vừa tốt nghiệp, Khiết và tôi đã được bầu làm Hội trưởng và Hội phó mới. Lúc đó chân ướt chân ráo bước vào trường, hai đứa còn nai lắm. Chúng tôi hay nghe mấy anh chị lớp trên dặn dò và kể những tin đồn về khu C ở An Đằng. Đó là một nỗi tò mò rất lớn đối với những học sinh mới vào trường. Nhưng mà cũng chẳng có ai đủ gan để khám phá sự thật ở khu C, vì nếu bị phát hiện thì chỉ có đường bị đuổi khỏi trường thôi.
Hội mỹ thuật đã từng có một dự án vẽ tổng hợp toàn bộ kiến trúc trường An Đằng kéo dài suốt nhiều năm. Ban đầu, dự án muốn hoạ lại tổng thể khu trường An Đằng - ngôi trường lớn nhất của thành phố với kiến trúc và trang thiết bị vô cùng hiện đại. Dự án bắt đầu từ khu A, B và khu C - khu tích hợp đa năng với cơ sở vật chất khang trang nhất. Để nắm chắc chắn tỉ lệ thiết kế, Hội mỹ thuật được đặc quyền tiếp cận các bản vẽ hoàn công các khối nhà để làm tư liệu. Đối với các khối nhà khác là bản photocopy, riêng bộ bản vẽ hoàn công khu nhà C chẳng hiểu sao Hội mỹ thuật có hẳn bản gốc mộc đỏ đàng hoàng.
Tôi kéo cuộn tranh phác hoạ còn lại trong ống, đây là phần vẽ khu nhà C kèm theo bên trong ống, mở ra xem. Trong tranh hiện lên cảnh quan của khu thực hành đa chức năng nhà C. Nổi bật nhất là phòng thực hành Hoá học với sự đầu tư kĩ lưỡng về thiết bị giảng dạy, đầy đủ rất nhiều chất hoá học chuyên dụng. Khu lớp này có cả một tầng hầm để dạy thể dục, hồ bơi, sân thi đấu thể thao ngầm dưới lòng đất. Khu C từng là niềm tự hào của An Đằng, nếu như... không có thảm hoạ đó xảy ra.
Sau khi sự cố hoá chất ở khu C chấn động cả thành phố vào năm năm trước, tức là lúc tôi chưa vào trường, khu đa chức năng khang trang ấy đã chính thức bị nhà trường phong toả, lúc đó Hiệu trưởng tiền nhiệm vẫn còn. Sau này, ông của Ban Mai về trường đảm nhiệm vị trí Hiệu trưởng thay cho thầy Quý, người đã qua đời vì một cơn đột quỵ khi thầy đang trong giai đoạn bị điều tra sau sự cố. Sau khi thầy Thái Đình Trọng tiếp quản trường đã phải mất rất nhiều công sức ổn định và khắc phục hậu quả của trường, làm lại toàn bộ quy trình và hệ thống ứng phó sự cố, tới thời điểm hiện tại, nỗi đau về sự cố khu C mới dần nguôi ngoai.
Năm trước, người kế nhiệm chiếc ghế Hội trưởng Hội mỹ thuật, tức Dương Hiểu Khiết đã được bàn giao bộ tranh dự án lại từ tay Hội trưởng tiền nhiệm Sơn Ca, cuộc họp đó có cả ông của Mai. Lúc đó, tôi là Hội phó mới lên nên cũng được tham gia lần họp ấy, hai chúng tôi đã cùng kiểm kê hồ sơ được bàn giao thì phát hiện có cả cuộn bản vẽ hoàn công nhà C trong đống hồ sơ. Chị Sơn Ca nói là lúc bộ bản vẽ này đường cựu Hội trưởng Hội mỹ thuật Lý Uyển Đình mượn cũng không hiểu sao lại được mượn hẳn bản gốc, từ đó tới nay vẫn nguyên vẹn trong tệp này, Hội trưởng đời sau cứ giữ nguyên hiện trạng rồi lưu tiếp.
Lúc đó, hai đứa tôi đã đồng ý lưu trữ bộ tranh dự án còn dang dở, nhưng không chịu nhận bàn giao bộ bản vẽ hoàn công nhà C bởi vốn dĩ các bản vẽ bản gốc quan trọng thế này nên được phòng Hành chính quản trị của trường lưu giữ mới phù hợp. Nhưng thầy Hiệu trưởng đã nói cho chúng tôi biết một thông tin: Bộ hoàn công trên là một bản vẽ sai tỉ lệ, vốn dĩ đã được thay thế bởi một bộ bản vẽ khác để hoàn thiện báo cáo hoàn công. Hiện Phòng Hành chính quản trị đã có đủ bản vẽ, nên bộ bản vẽ lỗi này không cần thiết, hãy xử lý theo quy trình tiêu huỷ hồ sơ. Lúc đó, chẳng hiểu sao Khiết ngẫm nghĩ gì đó rồi quay ra đổi thái độ, nhận bộ bản vẽ, kiểm tra lại rồi báo làm đề xuất tiêu huỷ sau.
Từ phòng Hiệu trưởng trở về, Khiết bỗng nhiên rất trầm mặc. Vài ngày sau, Khiết báo cáo đã thống kê xong hồ sơ đề nghị tiêu huỷ, bao gồm bộ bản vẽ hoàn công bị lỗi này. Tôi cứ ngỡ nó đã được đưa vào máy cắt giấy từ một năm trước rồi, ai ngờ cậu ấy còn giấu ở đây!
Hơn 7 giờ 50 phút sáng, nắng tốt, mây trắng ú mềm phiêu dạt khắp vòm trời bát ngát. Sân sau của trường, hai học sinh ăn gan trời lén lút ôm tập bản vẽ chưa tiêu huỷ, giấu suốt một năm ra, xì xầm.
Khiết lay vai tôi:
- Hey, Sâu lười, làm gì mà đơ ra vậy?
Tôi đáp:
- "Đang thẫn thờ, ngơ ngẩn, chầm chậm phiêu dạt về một miền ký ức xa xôi..."
- Trời! – Khiết cuộn bản vẽ lại, ngó tôi trân trân. – Hạ Anh nhà mình tính "di cư" qua lớp chuyên Văn à?
Tôi nhăn mặt, giật lấy bản vẽ từ tay Khiết, hỏi:
- Mắc cái mớ gì năm rồi không huỷ rồi đem giấu ở đây. Giờ lại phải đào lên? Giờ cậu đem đi đốt hả?
Con Rùa kính cận ấy nghiến răng, gõ đầu tôi cái cốc:
- Ngốc ơi là ngốc! Giấu suốt cả năm cho đã rồi đem đi đốt hả? Rảnh vừa thôi má!
Tôi dẩu môi, xoa cái trán khốn khổ của mình.
- Chứ giờ cậu moi nó lên làm gì? Thầy mà biết là cạo đầu khô cả hai đứa đó!
Khiết thè lưỡi, hất mặt:
- Xuỳ! Tớ cóc sợ! – Rồi cậu lấy bản vẽ, mở ra tấm số 5: phòng thực hành Hoá học, nói tiếp. – Hạ Anh, tớ trằn trọc mãi.
- Điều gì?
Khiết trải phẳng bức hoạ trắng đen về phòng thí nghiệm thực hành Hoá học, nơi bắt đầu của những thảm hoạ cho khu C, lý do khiến khu vực này bị phong toả suốt năm năm nay.
- Hạ Anh, nhìn xem!
Theo hướng tay của Khiết, tôi quan sát bức vẽ, màu giấy ngả vàng, lem nhem, nét vẽ sắc, trau chuốt. Đây là bức vẽ do chính chị Uyển Đình – Hội trưởng Hội mỹ thuật vào năm năm trước đã vẽ nên. Sau tai nạn ở khu C, chị đã từ chức, giao bản vẽ lại cho Hội phó giữ. Niên khoá tiếp sau, bản vẽ giao lại cho Hội trưởng đời sau, cho tới chị Sơn Ca, rồi Hiểu Khiết. Điều đáng nói, chủ nhân bức vẽ này đã tự sát tại khu C, do treo cổ sau khi sự cố phòng thực hành thí nghiệm Hoá học xảy ra được một năm.
Lần đó, lần đầu tiên nhà trường cho người mở cổng khu C để tiến hành điều tra, khi phát hiện ra chị Lý Uyển Đình đã chết được ba ngày. Những người vào điều tra phải mặc quần áo bảo hộ an toàn để tránh ảnh hưởng độc hại của hoá chất đã lan toả khắp cả khu C. Từ đó trở đi, khu C luôn bị đồn là có ma. Hồn ma của chị Uyển Đình luôn lởn vởn ở đó, những học sinh đột nhập vào đó thì không hồn bay phách lạc trở ra cũng mất tích không rõ lý do. Thật đáng sợ!
Như Hiểu Khiết, tôi đã phát hiện được vấn đề, nói:
- Tỉ lệ giữa cửa ra vào không cân xứng với diện tích phòng.
Khiết búng tay cái tách rồi nhanh chóng lật bản vẽ hoàn công ra để đối chiếu:
- Chính xác! Tớ nghĩ mãi mới để ý đến điều này. Giờ moi nó lên coi lại, đúng y boong!
Tôi nghiêng đầu:
- Do vẽ theo bản vẽ sai tỉ lệ?
- Không! Xem đây. – Khiết lật bản vẽ số 8: phòng thực hành Tin học. – Cùng một tác giả vẽ nên tớ cảm thấy "chị ý" quan sát rất cẩn thận tỉ lệ của quang cảnh. Chắc chắn lúc vẽ đã kết hợp cả quan sát thực tế lẫn đối chiếu trên bản vẽ hoàn công. Tớ chắc rằng đây không phải vẽ sai mà là có thể thiết kế thật đã bị lỗi ngay từ đầu.
- Vậy tức là... Giả thuyết đặt ra là chính kiến trúc sư đã tính toán cửa ra vào không chính xác khiến căn phòng ấy chỉ có một cửa ra vào, thậm chí nó quá hẹp để hàng chục người thoát khỏi căn phòng khi vụ tai nạn xảy ra. Trong khi nghe kể là hôm đó là lúc có cả hai lớp cùng học thực hành chung một giáo viên. Bản vẽ hoàn công này thể hiện đúng hiện trạng, bộ tranh vẽ cũng vẽ chính xác tỉ lệ này. Bản vẽ hoàn công này rất có thể là bộ bản vẽ không hề bị sai! - Tôi vân vê cằm của mình, phỏng đoán.
Hiểu Khiết gật đầu:
- Đúng vậy! Với diện tích phòng có khả năng chứa tới khoảng một trăm học sinh thế này mà chỉ bố trí một cửa ra vào với khoảng cách chật hẹp như thế thì khi có sự cố sẽ không tài nào thoát ra kịp.
Tôi đã nắm được trọng tâm vấn đề mà Khiết muốn nói tới. Cậu ấy tiếp lời:
- Tớ có nhờ ban pháp chế của nhà mình tư vấn thêm, họ bảo theo quy định thì vẫn phải cần hoàn công để làm giấy chứng nhận quyền sở hữu đất và tài sản trên đất của nhà trường. Vậy nên, đã có một bộ bản vẽ khác thay cho bộ này để làm báo cáo hoàn công, nhưng sự cố hoá chất nhà C rất có thể đã khiến cho đoàn thẩm định không nghiệm thu nhà C theo thực tế mà chỉ xem qua bản vẽ. Có vẻ như tớ phát hiện được một chuyện không hay ho của trường rồi đây! Có lẽ... thầy biết điều đó, nhưng đã nhắm mắt cho qua?
- Nhưng mà chúng ta đâu có tận mắt nhìn thấy kiến trúc để xác minh đâu. Mà cho tiền tớ cũng chẳng dám vào đó.
Chị Sơn Ca từng kể năm năm trước, tại phòng thí nghiệm Hóa học của trường đã xảy ra một tai nạn cùng đau lòng dẫn đến bi kịch phải đóng cửa toàn bộ khu C. Nghe nói đã có hai lọ Brom lớn đã bị rơi vỡ từ trong kho chứa hoá chất ngay trong phòng thí nghiệm. Lúc đó là giờ học thực hành của lớp học 12A. Khi lọ Brom vỡ xuống sàn gây nên một đám khói màu cam chết chóc, học sinh hoảng loạn xô đẩy nhau chạy ra khỏi phòng. Vì cửa quá hẹp nên họ xô ngã mọi vật ngáng đường để thoát thân và làm đổ cả tủ đựng các hoá chất nguy hiểm khác nữa. Hình như là đi tong cả chai Clo, một số axit mạnh,... không hiểu sao mà để chúng đổ hết ra được nữa. Kéo theo đó, một đám cháy lớn ở phòng thí nghiệm lan ra, lúc đó, khu C lại không kích hoạt được hệ thống chữa cháy tự động, đội cứu hộ của khu vực phải mấy nhiều thời gian mới dập tắt được, vụ việc này gây chấn động báo chí một thời.
Tôi còn nhớ chị nói lúc đó có khá nhiều học sinh bị thương nặng trong tai nạn, bốn học sinh tử vong tại bệnh viện, một số ít vượt qua được tình trạng nguy kịch, gồm có chị Uyển Đình, nhưng gương mặt bị hủy hoại nghiêm trọng, phải điều trị ở nước ngoài một thời gian. Một năm sau đó, nghe đồn "chị ấy" mất tích, cuối cùng lại tìm thấy chị trong tình trạng treo cổ tại ngay trong khu C. Quả thực quá đau lòng!
- Thôi nào, qua năm năm rồi, việc quan trắc môi trường định kỳ đã khẳng định các chỉ số không khí đã đảm bảo trong giới hạn cho phép, năm sau thôi, cha tớ sẽ đầu tư cải tạo khu C.
- Nhưng mà… trong đó từng có người tự tử đó! - Tôi nói rất khẽ, nói xong cánh tay vẫn nổi một lớp da gà.
- Ai biết được chỗ tụi mình đang đứng mấy chục năm trước là nghĩa trang cũng nên. - Khiết khịt mũi, khinh thường bộ dạng nhát cáy của tôi.
Tôi xua xua tay:
- Thôi đủ rồi nha! Trước mặt là khu C đó ông! Tớ sợ lắm!
Ông bạn bật cười hô hố:
- Hạ Anh nhát gan quá vậy hả? Tớ còn định rủ cậu... Đột nhập khu C.
Tôi trợn mắt, lắp bắp:
- Đột nhập? Cái gì chứ?
- Tớ muốn biết những học sinh vào đó rồi không trở ra là lý do gì.
Tôi sờ trán Khiết, nhíu mày:
- Khiết ơi Khiết! Cậu bị ấm đầu hả?
Tên con trai trước mặt tôi bình thản kề mặt gần tai tôi:
- Không sao đâu mà! Đi hôn?
- Không! – Tôi nói như tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt cậu bạn.
Cái con Rùa đó bắt đầu mè nheo:
- Đi mà Hạ Anh! Đi với tớ đi mà! Đi một mình... cũng hơi ớn!
Tôi gắt:
- TỚ-SẼ... KHÔNG BAO GIỜ TỚI CHỖ QUÁI QUỶ ĐÓ!
- Đi mà!
- Không!
- Đi đi! Năn nỉ đó!
- Chết cũng không đi!
Khiết dẩu môi, bực bội, vùng vằng xếp bản vẽ vào ống đen, hất hàm nhìn tôi.
- Đáng ghét! Cậu nhớ mặt cậu đấy Châu Hạ Anh! Tớ giận cậu luôn!
Thế rồi tên con trai đó một tay cầm một ống đựng bản vẽ, cái ống còn lại thì cặp vào nách, giận dỗi bỏ đi về lớp với vẻ ức chế vô cùng trẻ con. Tôi không thèm cản, cứ để con Rùa đó đi cho rảnh việc. Rảnh rỗi sinh nông nổi à? Tôi còn yêu đời lắm Khiết ơi!
Giờ một mình giữa cánh đồng hoa, gió luồn qua gáy lạnh cả sống lưng. Phía xa, khu C lấp ló sau mấy rặng lau sậy cao cao. Gió hiu hiu làm đám cỏ cây rung rung nhè nhẹ. Tôi co người, rúm ró:
- Tía má ơi! Sao mà thấy lạnh sống lưng vầy nè? Dương Hiểu Khiết chết tiệt, cậu lôi tôi ra đây cho đã rồi bỏ tôi một mình ư? Đáng chết thật! Ghê quá à!
Không dám nán lại lâu, tôi xoa làn da sởn ốc của mình, nuốt nước bọt, chạy bán sống bán chết về lớp. Ta thề có chết cũng không tới khu C đâu!


1 Bình luận