Phần 2: Cuộc sống của một idol
Chương 200: Thuộc tính huyền thoại đầu tiên
1 Bình luận - Độ dài: 2,657 từ - Cập nhật:
Một cửa sổ trạng thái xuất hiện bên cạnh Cha YooJin.
[Tên: Cha YooJin.]
Vocal: B- (B+)
Rap: B+
Dance: S- (S+)
Visual: A (S)
Talent: S (EX)
Thuộc tính: Hố đen (S)
Mém nữa, tôi đã chửi thề rồi.
“Nhỏ này còn là người à ?”
Trong suốt thời gian qua, dance của thằng bé lại tiếp tục nâng cấp, vậy nên, bây giờ nhóc ấy sở hữu tận hai cấp “S”. Về vocal, line hát của Cha YooJin trong bài hát lần này cũng được tăng lên nên hiện tại khả năng vocal đang ở cấp “B”.
Và cái làm tôi muốn chửi nhất chính là… thuộc tính đặc biệt.
[Hố đen (S)]
Thu hút mọi sự chú ý.
-> Đắm chìm trong mỹ cảnh 180%
Vì cấp “A” đã nâng thành “S” nên 150% đã tăng lên 180%. Tôi không ngờ khả năng của thằng bé vẫn có thể tăng lên được.
“Chắc là do tài năng của nhóc ấy.”
Tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
“Dù có nghĩ đến nát óc thì mình vẫn thấy sắp xong đời rồi.”
Tôi chưa từng có cảm giác này kể từ khi IJC kết thúc, nhưng bây giờ xem ra, nó đã sống lại…bản năng sinh tồn của tôi ấy.
“Bộ do fans thích nên nhóc nâng cấp nó lên à?”
Không, tôi phải bình tĩnh.
Đâu phải tôi sẽ rời nhóm sau khi màn trình diễn với nhóc ấy thất bại đâu. Tôi chỉ có hơi mất mặt xíu thôi.
“Mình không muốn tìm cách để đánh bại Cha YooJin. Như những gì Keun SeJin từng nghĩ.”
Mặc dù sẽ có luồng ý kiến trái chiều nổ ra trên mạng giữa những fans của tôi: “Cả hai người họ đều đã làm rất tốt” và fans YooJin: “Đúng là thằng Gommer vô dụng hahaha.”
Cuối cùng, hình ảnh “Park MoonDae luôn hoàn thành rất tốt màn trình diễn” sẽ bị tổn hại.
“Mình sẽ không đủ khả năng để giải quyết mất.”
Tôi không thể. Tôi sẽ kiểm tra hai lần để chắc chắn trường hợp như vậy sẽ không bao giờ xảy ra.
-YooJin -ah!
-Vâng!!
-Kể cho anh nghe tất cả ý tưởng mà em muốn sử dụng trong màn trình diễn sub-unit đi.
YooJin, người đang lướt điện thoại, ngay lập tức ngồi thẳng dậy. Đôi mắt thằng bé sáng lấp lánh.
-Nước! Pháo! Ánh sáng! Dancers! Và một thiết bị di chuyển khổng lồ! (Water! Firecrackers! Lights and dancers! And a huge moving structure!)
Theo những gì anh thấy, nhóc đang muốn sử dụng tất cả thứ mà chúng ta có.
-Em nên biết ngân sách của chúng ta có hạn.
-Em biết mà! Nhưng chúng ta sẽ sử dụng chúng nhiều lần nên em nghĩ vẫn sẽ ổn thôi!
-Cũng đúng.
Nhóc ấy nói đúng. Bản thảo vũ đạo và dàn cảnh sân khấu đã được duyệt. Rất nhiều thứ mà YooJin đề cập đến đều được sử dụng trong các màn trình diễn. Trong những videos hậu trường, trông có vẻ như tôi luôn chấp nhận ý kiến của Cha YooJin. Nhưng thực ra, chúng cũng chính là những ý tưởng mà tôi mong muốn. Nhờ những thiết bị hỗ trợ công nghệ cao đầy tinh vi, chúng tôi có thể khiến khán giả hoàn toàn tập trung vào màn trình diễn sub-unit của cả hai.
Tuy nhiên, sau khi kiểm tra cửa sổ trạng thái của nhóc ấy, tôi nghĩ bản thân đã quá vội vàng.
“Sự chú ý sẽ không tập trung vào cả hai.”
Hiển nhiên, mọi người đều sẽ chỉ tập trung vào Cha YooJin. Sân khấu và cách trình diễn đã chỉ ra điều đó.
Tôi cần tìm ra một cách mạnh mẽ để cướp lấy sự chú ý đó.
Cách dễ nhất chính là…nâng điểm tôi lên.
“Cửa sổ trạng thái”.
Xem cửa sổ trạng thái của tôi nào.
[Tên: Park MoonDae (Ryu GunWoo)]
Cấp:18
Biệt danh: Không có
Vocal: S-
Dance: B+
Visual: A-
Talent: A-
Đặc tính: Tiềm năng vô hạn, Nghe hay đấy (A), Bacchus 500 (B), Thẩm âm (A).
Trạng thái bất thường: Khán giả hoặc chết.
Điểm còn lại: 2.
Tôi từng nghĩ của sổ trạng thái hiện tại của mình khá tuyệt đấy cho đến khi nhìn thấy cửa sổ trạng thái của Cha YooJin.
“Mình chẳng là cái đinh gì cả.”
Những thứ đáng lưu tâm chỉ có cấp bậc của tôi và điểm dance đã tăng lên một cách tự nhiên. Có lẽ là do tôi đã luyện tập và cải thiện vũ đạo trong suốt chuyến đi tour. Vậy nên, theo lẽ thường, hành động của tôi là hoàn toàn tự nhiên.
“Nâng điểm dance từ B+ lên A-.”
Thật dễ để nghĩ rằng nếu điểm tăng lên, trình độ của tôi sẽ không bị thụt lùi quá xa so với chuyên môn của YooJin - dance.
“Nhưng kết quả…có hơi mơ hồ.”
“Dù cho mình có tăng điểm lên thì cấp bậc vẫn sẽ thấp hơn Cha YooJin.”
Điểm dance của nhóc ấy là S-. Nếu so sánh với bản thảo màn trình diễn sub-unit, thì tôi vẫn sẽ trở thành một nhân vật làm nền dù cấp bậc đã nâng lên thành A-.
Điều tương tự sẽ xảy ra cho trường hợp tôi chia 2 điểm vào mục talent và nâng nó thành A, vì cả trạng thái lẫn talent của tôi đều thấp hơn em ấy.
Không quan trọng tôi chia điểm vào chỗ nào, kết quả vẫn giống nhau.
“…Hay mình nâng mục vocal lên S+?”
Đó là một cách hay vì đôi mắt sẽ dõi theo vũ đạo của YooJin nhưng đôi tai thì sẽ lắng nghe giọng hát của tôi. Đó là một biện pháp khá tuyệt vọng.
Cứ để ý này sang một bên rồi tìm cách khác xem.
“Hừm.”
Tôi mở các cửa sổ hệ thống có được nhờ các chương trình thực tế và concerts.
[Thời tới cản không kịp!]
Bạn đã gây ấn tượng thành công với nhân số áp đảo!
Có vài cửa sổ tương tự nhau, bao gồm cái có thông báo cập nhật độ nổi tiếng.
Tôi thấy hơi xấu hổ vì nghi ngờ liệu nó có ra thứ gì hữu ích cho tương lai của tôi không vì mấy ngày trước tôi vừa rút ra khẳng định xong. Bây giờ thì tôi chắc chắn rồi.
“Sử dụng luôn đi.”
Tôi mong rằng cửa sổ này sẽ ra thứ gì đó có ích.
Tôi bắt đầu với vòng quay có cấp bậc thấp hơn. Những mục như “anh hùng” hoặc “thuộc tính đặc biệt”. Các kỹ năng sẽ xếp hạng từ C đến B. Tôi bấm vào và vòng quay bắt đầu chuyển động.
Pang Pang!
[Bạn đã nhận được Mềm mại và Dễ thương (B)].
[Bạn đã nhận được Dấu Ấn Thiên Thần (C)!]
[Bạn đã nhận được Nước Mắt Cá Sấu (C)!]
[Bạn đã nhận được Ý Chí Mạnh Mẽ (B)!]
Không cần thiết, khá được, không thích hợp.
“Không có thứ gì giúp nâng tầm màn trình diễn lên hết.”
Tôi chỉ nhận được những kỹ năng hỗ trợ hoạt động mặt ngoài thôi.
“Hay ý của nó là bảo mình tự xử nhỉ?”
Có khi còn là gợi ý cho trường hợp ngay cả khi sub-unit bị hủy hoại thì tôi sẽ không bị tổn hại quá nhiều?
Tôi nhìn cửa sổ hệ thống với một cái đầu lạnh. Bỗng nhiên, tôi nhớ đến một kết quả khó tin.
“Hoặc có khi…là do sắp đến ngày đó chăng?”
Quá hiển nhiên, trạng thái bất thường của tôi sẽ sớm kết thúc.
[“Lắng nghe hoặc chết”]
Nếu như bạn không gặp được hơn 200,000 khán giả trong thời gian quy định, bạn sẽ chết.
-> Số lượng đạt được: 199,997 / 200,000.
Chỉ còn lại ba người.
Sau khi concert encore kết thúc, không, dù cho có là thiên tai đi chăng nữa thì vẫn sẽ không thể ngăn cản bước đi của tôi. Chỉ cần biểu diễn trước ba khán giả là cái trạng thái bất thường này sẽ biến mất.
“Và… “sự thật” kia sẽ lại xuất hiện.”
Nhớ lại những sự kiện đã qua, cũng không có gì kỳ lạ nếu nó bắt tôi nhớ lại ký ức về những người mà tôi lãng quên.
…Có nghĩa là tôi sẽ lại bị sốc.
Vậy nên, để bảo vệ bản thân và không…tạo ra những “chuyện” gây tranh cãi, những thuộc tính có liên quan đến các hoạt động hướng ngoại đã xuất hiện.
“Kết luận hợp logic đến nỗi bắt đầu thấy khó chịu rồi á.”
Đã chơi cái trò vừa đấm vừa xoa thì bét nhất cũng đừng ra mấy cái kỹ năng chó mó vô dụng thế chứ.
Tôi tặc lưỡi và bắt đầu hành động.
Trước tiên, phải xóa đi một thuộc tính.
[Thuộc tính đặc biệt: Nghe hay đấy (A) đã bị xóa!]
Thay vào đó, tôi thêm vào thuộc tính “Ý Chí Mạnh Mẽ”. Dù cấp bậc khá thấp nhưng trông khá hữu ích trong vài trường hợp.
…Bên cạnh đó, “Nước Mắt Cá Sấu” cũng thu hút tôi vì cấp bậc A, miêu tả của nó là, đây là một kỹ năng sẽ giúp bạn gợi nên sự đồng cảm của người khác bằng những giọt nước mắt đáng thương. Ý của tôi là nó tương thích với cái cụm “khóc thành một dòng sông”.
Nói thô ra thì là rác rưởi.
“Xong.”
Tôi mát xa phần cổ.
Bây giờ, cần sắp xếp lại suy nghĩ.
Chỉ có một thứ đã bị bỏ quên.
Là một cửa sổ khác với một cái tên bất thường.
[Chọn: Thuộc tính huyền thoại * Chỉ với một cú nhấp tay.]
Đây là cửa sổ tôi mới có được sau chuyến đi tour.
Dù cho kết quả toàn ra những kỹ năng nghe vô dụng hay lố bịch thì chúng vẫn gắn liền với mấy truyện thần thoại nhỉ?
Nếu là thật thì mục đích của cái trò chơi ngu ngốc này sẽ được xác định rõ ràng hơn.
“Mình mong xu nhất thì là một kỹ năng cấp A.”
Làm ơn làm phước ban cho tôi cái kỹ năng hỗ trợ màn trình diễn với!
Tôi kéo cần 3D trên máy đánh bạc và các ô màu bạch kim bắt đầu quay.
Pang pang pang !
Giữa vô số những cái tên hay ho đang chuyển động rất nhanh…
Dần dần, vòng quay bắt đầu dừng lại.
Đó là thứ mà tôi chưa từng thấy vì nó có tới năm màu.
Tèn tén ten!
[Bạn đã nhận được Thuộc tính huyền thoại: “ Lên đồng” (S).]
“Đm.”
Kỹ năng bậc S đã xuất hiện!
Tôi vô tình đập tay xuống giường mà không hề hay biết. May mắn thay, YooJin quá tập trung vào điện thoại nên không để ý tới.
“Thật đáng kinh ngạc.”
Mặc dù tôi không thích việc rút thăm kiểu này nhưng nhận được một thuộc tính cấp cao khiến tôi cảm thấy phấn khích đến mức như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Khoan đã, bình tĩnh lại nào.
Đầu tiên, tôi phải kiểm tra thứ này đã.
“Trông cái tên thì chắc sẽ có ích cho buổi biểu diễn.”
Tôi mở phần miêu tả kỹ năng ra.
[Thuộc tính: Lên đồng thôi (S)]
Tôi quẩy nhiệt tình trên sân khấu.
-> (Tự động) Đắm chìm vào màn trình diễn 180%.
“Thật điên rồ.”
Một phiên bản khác của “Hố đen” hở?
-Hự.
Tôi hít một hơi thật sâu và ngồi lên giường.
“Đắm chìm vào màn trình diễn 180%…”
Tôi nghĩ vậy là đủ rồi, tôi có thể đấu với YooJin nếu tôi chia điểm một cách hợp lý và đâm đầu vào luyện tập thì…
Khoan đã.
Nếu xem kỹ phần miêu tả thì nó còn hàm chứa một nghĩa khác.
(Tự động) Đắm chìm vào màn trình diễn.
Tự động?
Nói cách khác, không phải là kiểu toàn bộ khán giả sẽ bị lôi cuốn vào màn trình diễn mà là…bản thân nghệ sĩ biểu diễn tự đắm chìm vào.
-…
Cái thứ chó má này thiệt…
“Bộ thứ này muốn mình trở nên tự tin hơn trong màn trình diễn hay gì?”
Nếu cửa sổ hệ thống mà có thật, tôi đã yêu cầu trả hàng, hoàn tiền và đánh giá một sao rồi.
“Đạo đức kinh doanh bị bỏ xó ở phương trời nào vậy?”
Tôi nghiến răng nhìn chằm chằm vào cửa sổ trạng thái một lúc, nhưng nhanh chóng làm lạnh đầu lại.
“…So sánh nó với “Ý chí mạnh mẽ” coi”
Tôi phải bình tĩnh và phân tích cái lợi và hại.
Đầu tiên, tác dụng của thuộc tính này, một kỹ năng cấp S, rất rõ ràng.
Nó sẽ giúp tôi đắm chìm vào màn trình diễn.
Thế bình thường trông tôi như thế nào?
Tôi nên tập trung hơn nữa à?
“Buổi biểu diễn…khá vui.”
Chúng đều rất có ích. Tôi nghĩ bản thân sẽ giải thích trôi chảy bất kỳ kiểu concepts nào và bầu không khí đằng sau mà tôi có thể nghĩ ra được.
Kết luận, tôi thường xuyên trình diễn tốt.
Nếu là vậy thì lợi ích của việc đắm chìm hơn thông thường là gì?
“Trông tự nhiên hơn.”
Nếu nghệ sĩ đang trình diễn đắm chìm sâu sắc hơn thì mức độ lôi cuốn khán giả cũng sẽ đạt đến đỉnh cao nào đó. Trong trường hợp khẩn cấp, ngay cả khi tôi không thể vượt qua được trở ngại lần này, tôi vẫn có thể biểu diễn một cách trôi chảy.
“…Có khi còn vui hơn không chừng.”
Không bàn cãi gì nữa, dùng nó đi.
-Hừm.
Dù sao đi nữa, ngay cả khi kỹ năng này không có mức ảnh hưởng nghịch thiên như “Hố đen”, tôi vẫn nghĩ nó sẽ khá hữu ích. Đặc biệt, khi theo một concept mạnh mẽ cho các màn trình diễn nhóm đã được thảo luận trước đó, nó sẽ có ích khi tôi có thể biểu diễn một cách thoải mái. Tôi đoán nó sẽ ảnh hưởng đến khả năng thể hiện concept của tôi.
Có lẽ sẽ xuất hiện một vài bình luận như “Xem mà thấy xấu hổ giùm luôn ấy”.
“Có hơi khác với vụ giỏi về việc gì đó. Nhưng mình sẽ diễn trôi chảy mà không thấy xấu hổ nữa.”
Khoảnh khắc suy nghĩ đó bật ra…
-…!
Đột nhiên, một ý nghĩa lóe lên trong tâm trí tôi.
“Nhưng…nếu vậy thì nó cũng được quá đấy chứ.”
Suy đi nghĩ lại thì chỉ có hai kết quả. Tốt một cách đáng kinh ngạc và tệ hại kinh khủng khiếp.
“Cứ thử xem nào.”
Tôi mở cửa sổ hệ thống lên lần nữa.
[Thuộc tính đặc biệt: “Ý Chí Mạnh Mẽ” (B) đã bị xóa!]
Không mất nhiều thời gian để lấp chỗ trống của “Ý Chí Mạnh Mẽ” bằng “Lên đồng thôi”.
Tôi cũng thêm tất cả điểm vào mục talent.
Talent: A+.
Tuyệt. Bắt đầu nào.
-Cha YooJin.
-Vâng??
-Em có muốn màn trình diễn sub-unit của chúng ta thêm phần náo nhiệt không?
Nhóc ấy trả lời ngay lập tức mà không hề hỏi han.
-Có chứ ạ!
Chắc rồi. Tôi cũng nghĩ vậy.
Chỉ còn chưa đầy 15 ngày nữa là đến buổi concert cuối cùng, YooJin và tô đã thay đổi nhẹ nhẹ cho sân khấu biểu diễn. Và cả hai đều rất hài lòng với kết quả.
-Không sao thật chứ?
-Em thích nó!
-Nếu em đã nói vậy thì…
Ryu CheongWoo hỏi thăm vài lần nhưng đều chỉ nhận được một dấu hiệu giơ ngón tay cái của Cha YooJin.
Tôi hiểu mà.
Chúng tôi đều sẽ thể hiện những điều cả hai đặc biệt am hiểu.


1 Bình luận