Hakai no Miko
Mumei Koubou Haruki Miyai
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol-1 : Đốt cháy vùng đồng bằng

Chương 27: Thiên Đường

4 Bình luận - Độ dài: 5,141 từ - Cập nhật:

 “Có chuyện gì với đứa con gái thần thánh đó vậy!?” (Zurgu)

Khi Zurgu bước vào căn lều được bố trí cho mình để nghỉ ngơi, anh ta bắt đầu chế nhạo. Hình ảnh anh ấy nhe răng nanh, thở hổn hển và phập phồng vai lên xuống thật sự là hình ảnh của một con thú hoang đang nổi cơn thịnh nộ.

Ngay cả những chiến binh cùng tộc cũng sợ anh. Họ chỉ dám đứng nhìn từ xa.

Trong số những chiến binh cùng tộc đó, bỗng có một zoan với bộ lông màu cam bước tới. Zoan đó với kích thước nhỏ nhắn và ngắn hơn hai cái đầu so với những người đàn ông lực lưỡng khác, dường như là một cô gái vì vùng ngực của bộ giáp hơi phồng lên.

"Chú à! Xin hãy bình tĩnh lại đi!"

Nhờ giọng nói của cô gái, người không hề sợ hãi mà gọi cho anh, cơn điên cuồng của Zurgu đột ngột dừng lại.

“Shishul hả?” (Zurgu)

Tên đầy đủ của cô gái là Kraga Bunuka Shishul, và là cháu gái của Zurgu.

Là đứa con của người chị gái lớn tuổi hơn anh rất nhiều về tuổi tác, nên khoảng cách giữa đứa cháu gái này và Zurgu chỉ là 8 tuổi thôi. Vì vậy Zurgu đối xử với cô gái giống như em gái mình hơn là đứa cháu gái.

“Chú đã được mẹ cháu dặn dò kỹ lưỡng khi xưa như thế nào ! chú đã quên rồi sao ? Một khi trở thành tộc trưởng, chú sẽ phải suy nghĩ nghiêm túc về mọi vấn đề bởi bổn phận của mình, nhưng bởi vì trong sâu thẳm, chú là một người đàn ông giản dị, thô lỗ. Vì vậy sẽ có đôi lúc chú ngay lập tức bộc lộ lỗi lầm của mình nên mẹ mới cho phép cháu mắng chú ngay khi điều đó xảy ra ”. (Shishul)

Zurgu, người luôn coi chị gái lớn như người thay thế mẹ khi còn nhỏ, cho đến tận ngày nay vẫn không thể vượt qua chị gái mình. Nhớ lại những lời của chị, Zurgu chỉ biết tự tát vào mặt mình.

“Thật đáng tiếc, ta không thể chống lại chị gái mình.” (Zurgu)

Khi Zurgu hành động như thể buông xuôi mọi thứ tại chỗ, ngay lập tức một trong những người anh em của anh ta pha trà đã được chuẩn bị trước và đưa nó cho Zurgu. Khi Zurgu uống hết thứ đó trong một hơi, anh ta thở dài thườn thượt để trút bỏ mọi cảm xúc cuồng nộ vẫn đang cuộn xoáy trong mình.

Và khi cuối cùng đã bình tĩnh lại được, Zurgu hỏi Shishul,

“Theo quan điểm của cháu, cháu nghĩ sao về anh chàng đó?” (Zurgu)

“Mặc dù đó chỉ là một màn trình diễn vụng về, nhưng đúng như mong đợi của một chiến binh đã giành chiến thắng trước chú. Cháu cảm nhận sâu sắc được sức mạnh của anh ta ngay cả khi ở rất xa.” (Shishul)

“Không ! ta không nói về tên Garam đó.” (Zurgu)

Zurgu trở nên ủ rũ vì nhớ lại một ký ức khó chịu.

“Vậy ý chú là ai?” (Shishul)

“Là về đứa trẻ tên Souma hay gì đó tương tự.” (Zurgu)

“Vô giá trị ! Cháu không thể hiểu được ý định của Garam khi bổ nhiệm một chức vụ quan trọng cho một người như vậy. Chưa nói đến cái hành động điên rồ khi biến cậu ta thành 『Navel Master』!” (Shishul)

Zurgu nở một nụ cười gượng vì phản ứng của cô cháu gái đúng như anh mong đợi.

“Chắc hẳn mọi người đều có cùng quan điểm với cháu. Như cháu đã nói, cậu bé đó dường như chẳng là gì ngoài một người bình thường, tầm thường. Tuy nhiên, cậu ta đã được Garam giao cho một vai trò quan trọng và đứa con thần thánh đã biến cậu ta thành 『Navel Master』của mình. Bản thân điều này đã là một điều gì đó rất phi thường.” (Zurgu)

Zurgu nhìn về phía xa với khoảng cách không xác định.

“Shishul, hãy nhớ lại xem, có phải trước đây chính ta là người đã mặc kệ bỏ qua sự phản kháng của các anh em đồng tộc mà đi tiến hành bao quanh ngôi làng bằng các hàng rào gỗ, phải không?” (Zurgu)

Shishul lặng lẽ gật đầu.

Đó là câu chuyện về thời kỳ khi Zurgu vừa mới trở thành tộc trưởng.

Đột nhiên, Zurgu lúc đó bắt đầu chặt cây ở ngọn núi lân cận. Anh ấy nói rằng anh ấy sẽ xây một bức tường cao quanh làng bằng những thứ đó.

Vốn là cư dân của vùng đồng bằng, người zoan vô cùng phẫn nộ trước việc chu vi ngôi làng bị bao quanh bởi một bức tường. Một sự phản đối lớn đã được hình thành. Nếu xử lý không khéo léo, Zurgu sẽ bị lôi khỏi ghế trưởng tộc. Anh chỉ tránh được những rắc rối tiếp theo vì gia đình chồng của người chị gái anh, đã tuân theo mệnh lệnh của Zurgu (bởi vì họ bị áp lực bởi cô ấy, người đã gả vào gia đình của họ).

“Ta cũng bị khiển trách gay gắt mỗi khi ta muốn các zoan kiêu hãnh bắt chước hành động của con người.” (Zurgu)

Nhớ lại tình hình lúc đó, Zurgu chỉ biết nở một nụ cười cay đắng.

“Ta nghĩ rằng nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, zoan chúng ta chắc chắn sẽ bị con người tiêu diệt.” (Zurgu)

"Chú…!" (Shishul)

Đối với một tộc trưởng được giao phó vận mệnh của tộc mình, đó không phải là những lời nói tầm thường.

“Để các zoan không bị tiêu diệt, chúng ta phải thay đổi! Từ bỏ cách chiến đấu của zoan cũ, chúng ta phải học những điều mới! Chúng ta phải tiến bộ ! Kể cả khi điều đó bao gồm cả cách chiến đấu của con người chẳng hạn!” (Zurgu)

Đó là lý do tại sao anh ấy đã xây những tường bao quanh làng.

Tuy nhiên, Zurgu không biết rằng những lời mà anh ấy nói ra giống y hệt với những gì Garam đã nói khi anh ta nhìn thấy ngọn núi đã bị lửa thiêu rụi trong quá khứ.

“Người Zoan rất tôn thờ về niềm kiêu hãnh của họ. Không thể tin cậy vào những gia tộc sợ thay đổi khác nữa! Ta và Tộc Vuốt của mình sẽ đẩy lùi loài người bằng cách lãnh đạo toàn bộ zoan và chúng ta sẽ thiết lập một thiên đường của zoan ngay trên mảnh đất tổ tiên chúng ta!” (Zurgu)

Zurgu nắm chặt nắm tay phải mà anh đã giơ lên trước mặt.

Như thể anh đang nắm bắt thứ gì đó mà chỉ anh mới có thể nhìn thấy.

-----------------------------------------------------------------------------------------------

“Em không ngờ nó lại gây ra sự náo động lớn đến vậy đấy.”

Thay vì xin lỗi, Shyemul lại vui vẻ nói điều đó. Nó chỉ khiến cho Garam đau đầu thêm.

“Uhm… Garam. Tôi đã không biết chuyện này lại nghiêm trọng đến vậy, bằng cách nào đó mà nó đã trở thành một vấn đề lớn. Tôi thành thật xin lỗi." (Souma)

Souma cúi đầu thật sâu trước Garam.

Hoàn cảnh bây giờ trông giống như một người đàn ông đang cố gắng nhận để được sự đồng ý kết hôn từ cha của người yêu mình vậy. Mình chưa bao giờ mong đợi bản thân mình thực sự trải nghiệm điều này ở độ tuổi này.  Số phận quả thật là thứ gì đó thực sự không thể đoán trước được  (Souma nghĩ)

Tuy nhiên, để đáp lại điều đó, Garam dễ dàng trả lời,

“Không, đó không phải là điều mà cậu phải lo lắng bây giờ, Souma.” (Garam)

"Đúng đúng. Không có gì phải lo lắng cả!” (Shyemul)

Do bị Shyemul trêu chọc như vậy nên Garam nhanh chóng đe dọa cô bằng cách nhe răng nanh với cô.

“Tôi nghe nói cậu là 『Đứa trẻ bỏ rơi』, Souma. Có lẽ cậu thậm chí còn không biết 『Navel Master』 nghĩa là gì. Rõ ràng chính cái đứa ngốc này đã đề xuất điều đó.” (Garam)

Bà trưởng lão liền xen vào trước Shyemul, người sắp nổi cơn thịnh nộ trở lại sau khi bị gọi là đồ ngốc.

“Tuy nhiên, Garam, nó chắc chắn không phải là chuyện xấu đâu.”

“Ý bà là gì, bà nội?” (Garam)

“Mặc dù Shyemul là một đứa trẻ tè dầm, nhưng nó cũng là một đứa trẻ thần thánh được Chúa ban ân sủng. Có rất nhiều lợi ích có thể sử dụng được từ việc này.”

Trưởng lão phớt lờ Shyemul, người đang phàn nàn với câu「đái dầm là không cần thiết!」.

"Ta vừa có một ý tưởng tốt. Vì ta đã thực hiện các bước chuẩn bị nên có lẽ đã đến lúc cô ấy phải đến đây sớm thôi.”

Như thể trùng khớp với lời nói của bà, một tiếng ho nhỏ nghe duyên dáng có thể được nghe thấy từ phía bên kia lối vào của căn phòng.

“Oh, chúng tôi đang đợi các bạn ngoài này. Cho phép chúng tôi nhanh chóng vào bên trong nhé.”

Người bước vào sau khi nhận được sự cho phép của Trưởng lão là em gái của Vu nữ đứng đầu tộc Mắt, quý cô Shunpa.

“Thật vinh dự, thưa cô Shunpa.” (Garam)

Garam sửa lại tư thế ngồi và cúi đầu về phía Shunpa.

“Chẳng hay quý cô có công việc gì dành cho chúng tôi chăng? Có phải ai đó đã vô tình đối xử tệ với quý cô không?

“Không hề, tôi chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với tất cả các quý bà và quý ông của tộc Răng Nanh đã thể hiện lòng hiếu khách của họ đối với đoàn tùy tùng của tôi thôi. Ngoài ra, Tôi đến đây sau khi được chị gái lớn gọi.” (Shunpa)

Thu hút mọi ánh nhìn đổ dồn vào mình, Trưởng lão mỉm cười rạng rỡ.

“Đầu tiên tôi muốn nhờ cô, quý cô Shunpa, xác nhận lại phong ấn của Shyemul giúp chúng tôi nhé.”

Chỉ cần bấy nhiêu đó thôi cũng đoán được ý định của Trưởng lão, trên mặt Shunpa chợt nở một nụ cười.

"Tôi hiểu rồi. Tốt lắm, cứ như vậy đi. — Đứa con thần thánh đáng kính, tôi xin lỗi trước vì tôi muốn cô cho phép tôi xác nhận con dấu của cô.” (Shunpa)

“À, cháu không phiền đâu.” (Shyemul)

Shyemul cố gắng tháo miếng bảo vệ ngực ngay tại chỗ.

“Này, các chàng trai, quay lưng lại ngay!”

Bị trưởng lão nhe nanh đe dọa, cả Souma và Garam vội vàng quay lại phía sau.

“Vậy thì, đứa con thần thánh đáng kính, xin thứ lỗi cho tôi.” (Shunpa)

Sau khi nói trước điều đó, Shunpa đẩy lớp lông trên ngực trái của Shyemul và xác minh sự tồn tại của con dấu ở đó.

“Chắc chắn là tôi có thể nhìn thấy nó. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là bằng chứng cho thấy Shyemul là một đứa trẻ thần thánh.” (Shunpa)

Trưởng lão gật đầu vài lần với vẻ hài lòng, sau đó  yêu cầu thêm với cô Shunpa:

“Vậy thì, tôi cũng muốn cô xác nhận thêm một con dấu nữa, quý cô Shunpa.”

“Một cái nữa, chị vừa nói một cái nữa à? Có phải ai đó đã được chọn làm đứa con thần thánh mới không?” (Shunpa)

“Tôi nghĩ cho cô xem trực tiếp sẽ nhanh hơn là nói với cô về điều đó. Souma, xin hãy tháo chiếc băng đô đó ra.”

Sau khi xác nhận rằng Shyemul đã mặc lại bộ giáp của mình, Souma quay lưng lại, tuy do dự một chút, nhưng theo lời của trưởng lão nên cậu ấy đã cởi băng đô của mình ra.

Vào lúc đó, Shunpa mở to cả hai mắt.

“Không thể nào, đây là…!” (Shunpa)

Khi cô ấy chạm tay vào trán Souma sau khi gạt đi phần tóc trước che đi phần trán của cậu bằng bàn tay run rẩy, cô ấy nhìn chằm chằm vào con dấu như thể không bỏ lỡ dù chỉ một điều nhỏ nhất.

“Ngài Aura! Là Đấng vĩ đại Aura! Đích thực là Đấng vĩ đại Aura!” (Shunpa)

Shunpa cất lên một giọng giống như tiếng hét.

“… Rốt cuộc đó không phải là một sự giả mạo, phải không?”

Shunpa tỉnh lại nhờ giọng nói của Trưởng lão và cảm thấy thật xấu hổ vì hành vi đáng hổ thẹn mà cô đã thể hiện.

"Tôi vô cùng xin lỗi. Điều này thật thô lỗ với ngài, người đang phục vụ với tư cách là đứa con thần thánh đáng kính của đấng vĩ đại Aura. Xin cho tôi chuộc lỗi bằng cách quỳ lạy ngài.” (Shunpa)

Shunpa quỳ xuống bằng cả hai đầu gối. Cô ấy phủ phục trước Souma bằng cách ném cơ thể mình xuống ngay tại chỗ. Do đó Souma liền trở nên hoảng loạn.

"Làm ơn. Dừng lại đi. Cháu không bắt tội cô chút nào cả đâu mà! (Souma)

“Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới sự khoan dung của ngài, ôi đứa con thiêng liêng đáng kính của đấng Aura.” (Shunpa)

Shunpa, người cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mắng Trưởng lão đang có vẻ mặt tinh quái.

“Chị lớn, chị đã có ý định lôi kéo em tham gia vào ngay từ đầu phải không?” (Shunpa)

"Xin lỗi nhưng tôi không hiểu ? Cô đang nói về điều gì cơ?”

Shunpa nở một nụ cười nhẹ vì Trưởng lão đang giả ngốc.

“Tôi hiểu rồi, chị lớn à. Chúng tôi, gia tộc Mắt, sẽ hỗ trợ gia tộc Răng Nanh cả và đứa con thần thánh của đấng Aura.” (Shunpa)

“Ồ! Ý bà có phải là như vậy không?!" (Garam)

Garam cất giọng vui vẻ trước lời đề nghị bất ngờ của Shunpa.

Thật yên tâm khi chúng ta sẽ được hỗ trợ bởi Tộc Mắt, gia tộc tổ chức quản lý các nghi lễ.

“Đứa con thần thánh của Thần thú đã quyết định chọn đứa con thần thánh của đấng Aura trở thành 『Navel Master』 của mình. Đây cũng có thể là số phận. Là một trong những vu nữ của gia tộc trông coi các nghi lễ, tôi tin rằng bản thân mình cũng muốn tận mắt chứng kiến mọi thứ đến cuối cùng.” (Shunpa)

“Cháu thành thật cảm ơn cô nhiều lắm.” (Souma)

Shyemul hài lòng khi nhìn Souma cúi đầu thật sâu trước Shunpa và nói điều đó.

“Cháu đoán là chỉ còn lại Tộc Bờm và Tộc Vuốt.” (Shyemul)

“Về điều đó thì, nếu là về chàng trai Banuka…”, Shunpa liếc nhìn Shyemul. “Có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều chỉ với một lời nói từ cô thôi, con gái thần thánh đáng kính.”

“Nếu chỉ thế thôi thì có ổn không?” (Shyemul)

Shunpa nở một nụ cười gượng vì Shyemul đang thắc mắc về điều đó với vẻ mặt nghiêm túc.

Mặc dù cậu ta đã thẳng thắn phô trương quảng cáo bản thân đến mức như vậy nhưng cô ấy lại không hề hay biết gì về Banuka. Nó thật đáng thương làm sao.

“Trong trường hợp đó vấn đề còn lại là Zurgu và Gia tộc Vuốt, phải không?”

Khi đang suy nghĩ về cách tốt nhất để thuyết phục tên đầu đất hoang dã đó, Garam không khỏi nhíu mày.

“Thay vì thuyết phục, anh phải đề nghị một cuộc đấu tay đôi với hắn ta, 《Nanh Hung Dữ》. Chẳng phải cách nhanh nhất để khiến hắn ta nghe theo những gì anh nói là bằng cách đánh bại hắn sao? (Shyemul)

Đúng như Shyemul nói; vào thời điểm xảy ra xung đột về quan điểm giữa các chiến binh zoan, vẫn có phương pháp giải quyết vấn đề là bằng kết quả của một cuộc đấu tay đôi.

Tuy nhiên, Garam lắc đầu.

“Với hắn ta là đối thủ, anh không có đủ tự tin để giành chiến thắng chắc chắn đâu, 《Nanh Cao Quý》.” (Garam)

Bỏ qua việc đó có phải là một cuộc thi sử dụng kỹ thuật dao rựa giống như trong trò giải trí trước đây hay không, nếu nói đến một trận đấu tay đôi, Zurgu có thể sẽ sử dụng mọi thủ thuật có sẵn của mình. Vì thế gần như Garam sẽ không thể giành chiến thắng.

“Trời ạ! Không có cách nào để dỗ dành tên đầu đất hoang dã đó sao?” (Shyemul)

Tất cả zoan có mặt đều chìm vào im lặng trước lời nói của Shyemul.

Tuy nhiên, người duy nhất trong số họ bận tâm về chuyện khác lại là Souma.

Tuy rất do dự nhưng cậu vẫn rụt rè nói ra cảm nghĩ của mình để mượn kiến thức của mọi người tại nơi này.

“Tôi có cảm giác như người tên Zurgu có phần hơi khác so với những gì tôi nghe được.” (Souma)

Theo những gì cậu ấy đã nghe được từ Garam, Shyemul và những người khác, Zurgu là một người thô lỗ và không tính đến hậu quả.

Nhưng đối với Souma, đó phải là Banuka mới đúng, vì đó mới là người đã đứng lên và phản ứng dữ dội vào thời điểm cậu được giới thiệu, anh ta trông có vẻ là một người có đầu óc khá đơn giản.

So với anh ta thì Zurgu lại tỏ ra rất ngạc nhiên, Zurgu không chỉ quan sát Souma mà còn cả các gia tộc khác để kiểm tra xem họ sẽ phản ứng thế nào với điều đó.

Hơn nữa, cậu còn cảm thấy nghi ngờ tại sao Zurgu, người được cho rằng đã rời khỏi chỗ ngồi sau khi thực sự tức giận, lại dừng chân chỉ vì bị Garam gọi dừng lại.

Nếu anh ta thực sự nổi giận, chẳng phải anh ta sẽ bỏ đi mà không chú ý ngay cả khi bị Garam gọi sao?

Ngoài ra, ngay cả khi anh ta dừng chân chẳng hạn, việc anh ta đưa ra lời kêu gọi đối với mọi người có mặt ngoài Garam sau đó có thể được coi là đáng nghi ngờ nếu người ta bình tĩnh suy ngẫm về điều đó.

“Tuy nhiên, Zurgu đó có phải là loại người sẽ cân nhắc mọi việc đến mức như vậy không?” (Garam)

Shunpa nhắc lại Garam, người cười gượng khi nói điều đó.

“Cậu nhóc Zurgu chắc chắn là một đứa trẻ luôn dựa dẫm vào sức mạnh của bản thân. Tuy nhiên nếu xét trên cương vị của 1 tộc trưởng, người đang gánh vác trọng trách của cả gia tộc, thì cậu ấy không thể cư xử hoang dã mãi được. Có vẻ như chính bản thân cậu bây giờ cũng vậy phải không,  cậu nhóc Garam?” (Shunpa)

Trước đây, khi Gajeeta ngoan cố yêu cầu chiếm lại ngôi làng, Garam đã nói về gánh nặng và nghĩa vụ của một tộc trưởng. Vì thế lúc này anh không thể nói được gì hơn.

Garam hiểu rõ việc trở thành một người trưởng thành là như thế nào nhờ những trách nhiệm mà anh đã gánh vác khi trực tiếp trải nghiệm điều đó.

Sau khi trở thành tộc trưởng, anh luôn phải suy nghĩ về vấn đề của gia tộc. Đương nhiên, tầm nhìn của anh ấy đã mở rộng kể từ cái thời điểm anh ấy chỉ suy nghĩ như một chiến binh duy nhất, đến cái thời điểm bây giờ khi anh ấy nhìn về tương lai của cả gia tộc.

Anh nhớ lại chính bản thân mình, người đã luôn thúc giục cha mình, cựu tộc trưởng, tấn công vào con người mỗi khi có cơ hội, thì bây giờ khi đã trở thành tộc trưởng, anh chỉ cảm thấy xấu hổ vì đã là một kẻ ngốc chỉ đơn giản bị ảnh hưởng bởi những gì ở phía trước đôi mắt anh ấy.

Mình không thể xem nhẹ Zurgu, người đã phải chịu gánh nặng bởi trách nhiệm làm trưởng tộc lâu hơn mình rất nhiều , Garam tự khiển trách.

“Anh không tin rằng cảm xúc thực sự của người được gọi là Zurgu là anh ta đang muốn hợp tác với chúng ta sao?” (Souma)

Nếu không coi như vậy thì hành động đưa ra quan điểm của riêng mình với các gia tộc khác của Zurgu là không thể hiểu nổi, chứ đừng nói đến việc hắn ta không rời khỏi địa điểm hội nghị mặc dù đã thể hiện thái độ phản đối Souma mạnh mẽ như vậy.

“Nhưng, Souma à. Trong trường hợp đó hắn ta lẽ ra sẽ phải thành thật đề nghị hợp tác, phải không?” (Shyemul)

“Điều đó là không thể được, 《Nanh Cao Quý》.” (Garam)

Garam phủ nhận quan điểm của Shyemul bằng một bình luận ngắn gọn.

Bị Shunpa khuyên răn, Garam cố gắng dự đoán suy nghĩ của Zurgu như một người ở vị trí tương tự được gọi là tộc trưởng.

“Ngay cả tôi cũng có thể làm điều tương tự nếu ở vào hoàn cảnh của hắn. Sau khi đánh chiếm thành công pháo đài và khôi phục vùng đồng bằng, chúng ta phải thiết lập lại lãnh thổ của các gia tộc. Lúc đó có lẽ sẽ không thể không coi trọng lời nói của Souma. Do đó, gia tộc thân cận với Souma nhất sẽ có cơ hội lớn để giành được khu vực rộng lớn nhất ở vùng đồng bằng. Là người phải chăm sóc gia tộc, hắn ta chắc chắn không thể xem nhẹ điều đó.” (Garam)

Quy mô lãnh thổ của một gia tộc ở vùng đồng bằng không chỉ là thứ thể hiện tầm ảnh hưởng của gia tộc đó. Nó còn liên quan trực tiếp đến sự phát triển của cả tộc sau này và là nền tảng sinh kế của tộc. Bất kỳ loại bang hội nào cũng sẽ trở nên liều lĩnh trong việc cố gắng bảo vệ một lãnh thổ rộng lớn, ngay cả khi nó chỉ lớn hơn kích thước lòng bàn tay.

"Tôi hiểu rồi. Điều đó có nghĩa là Zurgu không thể hợp tác ngay cả khi bản thân hắn ta đang thực sự muốn sao?”

Souma xen vào lúc đó.

“Garam, tôi đã nói với anh rồi, nhưng tôi muốn đối xử bình đẳng với tất cả các gia tộc.” (Souma)

Đối với Souma, đó là điều mà dù có thế nào đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ không nhượng bộ.

Mặc dù Souma, người lớn lên ở Nhật Bản, nơi chủ yếu là bình yên, nên chưa từng trải qua điều đó, nhưng cậu thường thấy tin tức về các cuộc nội chiến và tranh chấp do sự đối đầu giữa các nhóm sắc tộc sống trong cùng khu vực ngay cả trong thời kỳ hiện đại. Do đó, Souma dễ dàng tưởng tượng ra những vấn đề lớn sẽ xảy ra sau đó nếu cậu ấy đối xử ưu ái hơn với một gia tộc cụ thể.

Đặc biệt là bây giờ, với sức mạnh của con người vượt trội hơn, đây là lúc các loài zoan phải đoàn kết và chiến đấu cùng nhau.

Điều cần thiết là Souma, người đã quyết định lãnh đạo họ, phải thể hiện rõ ràng thái độ đối xử công bằng với tất cả các gia tộc.

“Đúng như mong đợi từ 『Navel Master』 của mình!” (Shyemul)

Shyemul khen ngợi cậu ấy ngay lập tức.

Do tình trạng của em gái mình đã hoàn toàn yêu Souma, Garam dần có cảm giác chán ngấy cô ấy, nhưng anh có thể hiểu Souma đang nói gì.

“Tuy nhiên, ngay cả khi chúng tôi nói vậy, người của các gia tộc khác cũng sẽ không tin chúng tôi. Dù sao đi nữa, cuộc đàm phán sẽ không đạt được tiến triển nào trừ khi chúng ta thuyết phục được Zurgu trước.” (Garam)

Những gì Garam nói cũng có lý.

“Nếu là Zurgu thì anh thử khiêu khích hoặc khuấy động hắn ta thì sao?” (Shyemul)

“Hỡi đứa con thần thánh yêu quý, tôi tin rằng nên dừng việc đó lại. Cậu nhóc Zurgu đó có lẽ đã quen với những trò như vậy trong thời gian còn là một đứa trẻ tinh quái. Đặc biệt là bây giờ, khi cậu ta đang cẩn thận với hành động của Tộc Răng Nanh, ta nghĩ thay vào đó sẽ mang lại tác dụng ngược đấy.” (Shunpa)

“Vậy cô nghĩ điều gì là tốt nhất nên làm bây giờ, thưa cô Shunpa?” (Shyemul)

Shunpa trả lời câu hỏi của Shyemul sau khi nghiền ngẫm nó một lúc.

“Thay vào đó, không phải sẽ ổn hơn nếu nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy sao?” (Shunpa)

Souma suy ngẫm về câu trả lời đó.

Không còn nghi ngờ gì nữa, trước tiên Zurgu và những người khác có thể sẽ không ngừng tấn công xem liệu Souma có xứng đáng để được tin cậy trong hội nghị được tiếp tục sau này hay không. Cậu ấy đã phải trải qua điều tương tự với Tộc Răng Nanh trong quá khứ, Souma hiểu rằng vẻ bề ngoài của cậu ấy là thứ bị coi nhẹ trước tiên, chứ chưa nói đến việc giành được sự tin tưởng của các chiến binh zoan.

Mặc dù vậy, vào thời điểm đó với Tộc Răng Nanh, cậu đã thuyết phục được các chiến binh vì cậu có được sự hỗ trợ từ Shyemul, một đứa con thần thánh, và hơn hết, vì bản thân cậu cũng là đứa con thần thánh của Aura.

Tuy nhiên, dù Shyemul có là đứa con thần thánh đến đâu đi chăng nữa thì lần này có lẽ sẽ khó thuyết phục họ khi đối phương là hai gia tộc đối lập nhau. Ít nhất thì Zurgu có vẻ không sẵn sàng tuân theo chỉ vì là một đứa trẻ thần thánh.

Trong trường hợp đó, tốt nhất nên làm họ giật mình bằng cách cho thấy kết quả thực tế như Shunpa nói, cảm xúc của Souma nghiêng về lối suy nghĩ đó.

“Garam-san, hiện tại có bao nhiêu người có khả năng chiến đấu trong Tộc Răng Nanh của chúng ta vậy?” (Souma)

"Hãy xem nào. Hiện tại là khoảng 60, tôi đoán vậy. Kể từ khi chúng tôi phát đi tín hiệu khói khẩn cấp, các thành viên trong bang hội đã bị phân tán đang lần lượt quay trở lại. Con số đó sẽ còn tăng thêm nếu chúng ta chờ đợi.” (Garam)

Souma cân nhắc trong khi đưa ánh mắt lang thang.

“Tôi tự hỏi liệu lần này có đủ chỉ với số lượng đó không…” (Souma)

"Ngay lúc này sao?"

"Vâng. Tôi tự hỏi liệu tôi có thể thực hiện được cuộc tấn công pháo đài lần này chỉ với các thành viên của Tộc Răng Nanh hay không.” (Souma)

Mọi người đều mở to mắt trước lời nói của Souma.

-----------------------------------------------------------------------------------------------

Và sau đó Shunpa tạm thời quay trở lại gia tộc của mình vì đã đến lúc hội nghị tiếp tục trong khi họ đang xem xét kỹ lưỡng đề xuất của Souma.

Trưởng lão đến để tiễn cô, khi chọn được một nơi không có người ở xung quanh, trưởng lão hỏi Shunpa một câu.

“Quý cô Shunpa, người thấy thế nào về việc đứa con thần thánh của Nữ thần Chết chóc và Hủy diệt xuất hiện giữa chúng ta, các zoan vào lúc này?”

Lý do Trưởng lão cố tình đến tiễn cô là vì muốn hỏi câu hỏi đó.

Trưởng lão không coi cuộc gặp gỡ của Souma và Shyemul là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mặc dù nó không phải do Souma gây ra, nhưng ý định của Nữ thần Aura chắc chắn phải ẩn giấu bên trong đó.

“Đó chỉ là giả định thôi, nhưng… Trong số bảy chủng tộc sống trên lục địa này, zoan chúng ta hiện có thể được coi là đã bị đặt vào tình thế khó khăn nhất.” (Shunpa)

Bởi vì không gian sống của người Zoan là nằm ở vùng đồng bằng. Do ảnh hưởng của con người được hỗ trợ bởi sự gia tăng đột ngột dân số của họ, đi đôi với việc họ trở nên hùng mạnh hơn, việc duy trì nguồn cung cấp thực phẩm của loài người đã trở thành một vấn đề cấp bách. Do đó con người phải mở rộng phạm vi ảnh hưởng của họ tới các vùng đồng bằng thích hợp để trồng ngũ cốc và lúa mì, loại lương thực chính của họ, nên người zoan chúng ta sống ở đó phải chịu thiệt hại lớn nhất.

“Nếu Aura là nữ thần tìm kiếm cái chết và sự hủy diệt, tôi đoán mục tiêu của cô ấy là hỗ trợ chủng tộc yếu nhất để tiêu diệt chủng tộc mạnh nhất.” (Shunpa)

“Rốt cuộc thì đó là những gì cô nghĩ ư…?”

"Đúng vậy. Bởi vì phương pháp đó có thể sẽ gây ra rất nhiều cái chết và sự hủy diệt nhất…” (Shunpa)

“Ý cô là Ngài ấy đã thả Souma vào thế giới này để tiêu diệt loài người bằng cách giúp đỡ loài zoan sao…?”

"Đúng thế. Mặc dù vậy, đó chỉ là ý kiến cá nhân của tôi ngay lúc này thôi.” (Shunpa)

Tuy nhiên, Trưởng lão cũng đã đi đến kết luận tương tự.

Nếu đúng vậy thì việc đi theo Souma chắc chắn sẽ mở ra con đường sinh tồn cho loài zoan.

“Tuy nhiên, xin hãy cẩn thận với đứa con thần thánh của cái chết và sự hủy diệt.” (Shunpa)

Shunpa nói vậy trong khi cố tình hạ giọng.

“Mặc dù tôi đã nói rằng cậu ta giúp đỡ loài zoan để tiêu diệt loài người, nhưng nó không nhất thiết chỉ giới hạn ở điều đó.” (Shunpa)

"Điều đó có nghĩa là…?"

“Tôi nghĩ chắc chắn là vì mục đích tiêu diệt loài người. Nhưng cậu ấy có thể không nhất thiết phải hành động vì mục đích cứu zoan.” (Shunpa)

“Cô Shunpa, cô có thể nói như vậy sao…?”

"Đúng vậy. Điều đó có nghĩa là ngoài con người, zoan chúng ta cũng có thể bị tiêu diệt bởi đứa con thần thánh của Aura…” (Shunpa)

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

GIẾT HẾT PHÁ HẾT ĐỐT HẾT ĐI💥💥💥
Xem thêm
cảm ơn trans vì chap mới ^^
Xem thêm