Mối tình này hợp khẩu vị...
Yūta 優汰 ういり
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1

Chương 2.4: Nụ hôn đầu có vị chanh

8 Bình luận - Độ dài: 2,089 từ - Cập nhật:

Có một ngọn núi xa chút về hướng bắc của con phố nhộn nhịp nơi cửa hàng chúng tôi tọa lạc.

Tại một chỗ hẻo lánh giữa những ngọn núi có một cái công viên nhỏ tên là ‘Venus Terrace’, ở đó bạn có thể thấy được toàn bộ thị trấn.

Tôi vẫn luôn tới đó để ngắm cảnh mỗi khi cần suy ngẫm về thứ gì đó.

Khi đã rút khỏi cửa hàng, tôi trèo lên chỗ đó và đã ngắm nhìn khung cảnh thành phố được khoảng một tiếng rồi.

Ở phía nam của thành phố này có một cái cảng lớn. Nó là một thị trấn nhộn nhịp với hàng hóa và những dấu vết của việc mua bán giữa Nhật Bản và nước ngoài cũng được phát hiện khắp nơi. Nó tràn ngập những tòa nhà độc lạ chứa văn hóa từ đủ loại quốc gia.

Nhiều tòa nhà chọc trời thắp sáng thành phố giờ vốn hoàn toàn tối tăm, và trong những ánh sáng long lanh ấy của thành phố thì màn trời đầy sao nổi bật lên thật rạng rỡ.

Tôi ngẫm lại về cuộc trò chuyện trước đó khi đắm chìm trong khung cảnh buổi đêm.

Bố tôi, tất nhiên rồi, và gia đình Shirahime đều có gương mặt như họ vừa ngậm phải trái đắng vậy.

Người đã phá hỏng mọi thứ lúc đó không ai khác ngoài tôi. Nhưng quan điểm của tôi thực sự sai sao?

Tôi chắc rằng những người khác sẽ chọn con đường của họ một cách tự do hơn, vậy sao cuộc đời tôi lại bị gói gọn lại ở trên một lối đi được bày sẵn, và nếu đi lệch khỏi nói thì sẽ bị mắng chứ?

“…Mình biết mà, không còn cách nào khác ngoài tham gia cuộc chiến này một mình.”

Đó là lúc mà tôi đã đóng chặt quyết tâm của mình.

“Toui-kun…!”

“…?”

Người đứng ở hướng giọng nói kia phát ra là Shirahime Rira, chính là người mà ban nãy tôi đã lườm vào trong cửa hàng.

Cô ta lại theo tôi nữa rồi…

“Cô… Sao cô biết tôi sẽ đến đây…”

“…Mình đã hỏi bố của Toui-kun. Ông ấy nói cậu chắc chắn sẽ ở đây.”

Shirahime với khuôn mặt bối rối cùng hơi thở nặng nhọc có vẻ đang liên tục lo về tóc mái của cô ấy và đang cố sửa lại vẻ ngoài luộm thuộm.

Cũng tất nhiên rồi, còn đường đi bộ lên đây khá khó khăn—nó bắt đầu bằng những bậc thang ở ngôi đền tại chân núi rồi tới một lối đi cong queo tạo thành một con dốc zic zac từ đằng sau khu đất của đền và bước qua một lối đi treo trên không.

Tất cả chỗ đó và cô ấy—

“—Lên đây khi mang giày cao gót sao…?”

“Tớ chỉ là không tháo chúng ra được… Ổn mà. Tớ thường mặc chúng lúc làm việc nên quen rồi.”

Shirahime lại mỉm cười lần nữa. Đó là một nụ cười gượng gạo sinh ra từ sự tuyệt vọng, nhưng đúng là người mẫu có khác, gương mặt bình tĩnh của cô ấy vẫn nguyên vẹn dù trong lúc kiệt sức.

Thậm chí cái điểm yếu đó dường như chỉ khiến vẻ cuốn hút của cô ấy thêm quyến rũ thôi.

Hơn nữa, nếu nghĩ tới việc tôi đã cư xử thô lỗ tới thế nào với cô ấy kể từ vụ ở cổng trường thì chuyện cô ấy vẫn có thể giữ thái độ thân thiện như vậy với tôi là hết sức ấn tượng.

Tôi biết đấy chỉ là phép lịch sự thôi, nhưng tới mức này thì đúng là đáng ghi nhận. Tuy vậy, tôi vẫn không xóa bỏ được cái cảm giác khó chịu từ cái thái độ thân thiện ấy.

“…Thế cô lại đuổi theo tôi vì mình là lớp trưởng à?”

“Không, không phải thế. Lúc đó và bây giờ, Toui-kun hơn cả một người lạ với tớ. Đó là lí do tớ không thể cứ bỏ cậu một mình được.”

Khi nói vậy, Shirahime bước về phía tôi.

“Khung cảnh ở đây đúng là đẹp thật nhỉ?”

Đi tới bên cạnh tôi, Shirahime như đang tìm kiếm một lời đồng ý cho ý kiến về khung cảnh buổi đêm của cô ấy.

“Cô nói ‘đúng là’ à … cô đã từng tới đây trước đấy rồi sao?”

“Tớ từng được đưa tới đây vài lần bởi mẹ mình trong quá khứ. Cơ mà lần cuối là lúc tớ vẫn đang còn học tiểu học cơ.”

“Ồ, một người mẹ người Pháp nhỉ?”

“…Ừm, đúng rồi. Tớ có lẽ đã không tới lần nào nữa nếu Toui-kun không biết về chỗ này.”

“—Thật sao?”

Dưới ánh sáng từ khung cảnh ban đêm rực rỡ, tôi có thể nhìn thấy gương mặt Shirahime hiện rõ ngay bên cạnh mình.

Ngắm cô ấy thế này mới nhận ra cô ấy thực sự rất đẹp. Khi mang đôi giày cao gót thì chiều cao của cô cũng gần bằng với tôi, người không hẳn là cao cho lắm. Bộ váy của cô ấy cũng bó sát, tôn lên đường nét của thân hình mảnh khảnh ấy.

Shirahime mà tôi luôn thấy ở trường là một người hoàn hảo, một học sinh top đầu và là bông hoa trên đỉnh núi—không phải loại người mà tên cá biệt và rắc rối như tôi có thể bao giờ với tới.

Vậy mà cô ấy lại ở ngay đây, dường như nghiêm túc về việc kết hôn với tôi. Tôi không khỏi băn khoăn rằng sao cô ấy lại chấp nhận một yêu cầu quá đáng tới vậy.

Mái tóc ngắn của cô đung đưa trong làn gió.

Tôi thấy mình bị cuốn hút bởi bóng hình hơi mờ ảo của cô ấy.

“…Toui-kun, cậu có biết sao chỗ quan sát này lại được gọi là ‘Venus Terrace’(ヴィーナス) không?”

Tâm trí tôi dừng lại trước câu hỏi của Shirahime. Tôi lắc đầu thể hiện rằng mình không biết tại sao.

“Tớ nghe được là một nhà chiêm tinh học người Pháp đã quan sát được Sao Kim ở đây không lâu về trước. Sao Kim (金星, kinsei) trong tiếng Anh là ‘Venus(ヴィーナス, Vinasu)’ đúng chứ? Đó là lí do đấy.”

“Ồ, tôi không biết cái đó đấy. Cô biết nhiều thật.”

“Mẹ tớ từng nói với tớ lúc còn nhỏ. Và cậu biết về việc treo ổ khóa ở cái hàng rào sắt đằng kia không? Họ nói là nếu các cặp đôi làm vậy thì mối tình sẽ chớm nở đó.”

“…Ừ thì, chuyện đó khá nổi tiếng mà.”

Chiếc hàng rào sắt được tạo hình như một mái vòm có những sợi dây chạy quanh, và vô số những chiếc ổ khóa được móc vào những sợi dây nó. Như Shirahime đã giải thích thì cái truyền thuyết đó có tồn tại, và có vẻ nó được biết tới dưới cái tên ‘Khóa Tình Yêu’ ở quanh đây.

“Venus là nữ thần tình yêu. Đó là lí do mọi người tới đây để chúc phúc cho tình yêu của họ. Họ nói rằng các cặp đôi khóa một chiếc ổ tại đây sẽ được kết nối với nhau mãi mãi. Chuyện đó không lạng mãn sao?”

Một làn gió nhẹ thổi lên.

Khi tôi yên lặng ngắm nhìn khung cảnh, Shirahime tiếp tục cuộc trò chuyện.

“Toui-kun… Tớ đã nghĩ là có lẽ sẽ ổn thôi nếu đó là cậu.”

“Tại sao chứ.”

“Bởi vì cậu rất ngầu đó Toui-kun!”

“Cô nói cái gì vậy…”

“Và tớ nghĩ cậu là một người rất tử tế lúc nói chuyện ban nãy.”

“Xạo.”

“Cái cách cậu giữ chặt được bản thân và không đầu hàng trước bố mình cũng rất tuyệt vời.”

“Đợi-đợi-đợi… hả…?”

Quyết tâm chứng minh quan điểm của mình—Shirahime bước về phía trước và thốt ra những lời khiến tôi phải canh cánh trong lòng.

“Cậu thấy đấy, tớ thực sự có ý định kết hôn với cậu, Toui-kun. Tất nhiên tớ sẽ không làm chuyện gì để trở thành gánh nặng cho cậu đâu. Nếu ta kết hôn, tớ sẽ sống vì Toui-kun. Bất cứ thứ gì Toui-kun muốn… Tớ cũng sẽ làm hết, được chứ? Đó là lí do—“

Cô ấy vẫn cứ tiếp tục chuyện đó.

Tôi ngạc nhiên tới mức suýt nữa cười đấy.

“Tôi hiểu rồi. Cô đang nói là cô sẽ làm bất cứ thứ gì cho tôi ‘vì phụ huynh của ta’ à?”

“…hả?”

Shirahime cau mày lại khi vẫn giữ nguyên lấy nụ cười trước lời tôi vừa thốt ra.

Sao cô ta lại có thể dễ dàng chấp nhận cái chuyện vô lý như là đột ngột kết hôn với một người đàn ông mới biết tới gần đây và thậm chí còn trèo lên một ngọn núi bằng giày cao gót để thuyết phục tôi nhỉ?

“Dù sao thì, cô không phải gu tôi. Cái khao khát muốn kết hôn của cô là sao chứ? Sao cô lại có thể dễ dàng đưa cuộc đời của mình ra vì người khác? Tôi còn lâu mới làm theo mấy chuyện ông già nói. Ta có con đường riêng để bước đi và nó không phải là một cái kịch bản nên được viết ra bởi người khác. Cô nên dừng nghĩ tới việc cưới tôi lúc này mà tìm người phù hợp hơn đi. Làm người mẫu thì cô hẳn cũng có  đầy cơ hội gặp người khác mà.”

Tôi đánh một cái liếc về biểu cảm của Shirahime.

—Cái gì?

Tay cô ta đang nắm lấy lan can bằng lực mạnh tới nỗi tạo thành hình nắm đấm. Cô nhìn xuống, nghiến răng, mắt nheo lại và cau mày.

Tôi chưa từng thấy Shirahime thế này.

“—Cái quái gì…”

Bầu không khí tỏa ra từ S-Hime buộc tôi phải lùi lại. Nó khác biệt hoàn toàn thứ mà bạn nghĩ sẽ tỏa ra từ người được mọi người ngưỡng mộ.

Shirahime trông như một người khác vậy.

“Tôi cũng có muốn kết hôn đâu!!!”

—Chờ chút, giờ cô ta thành người khác rồi còn đâu.

Giọng nói to đột ngột phát ra của cô ta như truyền tới được cả thành phố bên dưới, còn tôi thì bị choáng ngợp một lúc.

Trước khi có thể nghĩ lại về sự xấu hổ của bản thân thì một tràng lời bắn ra như đạn từ cô nàng học sinh danh dự thường ngày.

“Toàn bộ chỗ nỗ lực này mà cậu vẫn ích kỉ tới vậy sao!? Tôi còn chẳng ăn được miếng nào của món chính do cậu đấy! Với cả, tôi còn bị bắt phải leo lên một ngọn núi trong khi đang mang váy và giày cao gót, còn có nhiều con côn trùng kinh tởm và đáng sợ nữa!”

“Tôi, tôi không biết về chuyện đó…”

“Ý tôi là, nếu có thể không kết hôn thì rõ ràng sẽ tốt hơn rồi! Và cũng không phải là với một chàng trài ngầu lòi hay một người tốt bụng mà là với thằng nhóc cố tỏ ra ngầu bằng việc đeo khuyên ư? Cho tôi xin đi! Thời kì nổi loạn vào tuổi này là sao chứ? Ngớ ngẩn quá đấy! Bắt đầu một cuộc cãi vã giữa bố con ngay tại nơi công cộng cũng cực kì đáng xấu hổ! Sau khi làm tất cả chỗ này vì cậu, sao tôi lại là người bị từ chối chứ? Không thể tin được. Cậu ích kỉ tới đâu vậy!”

“Nghe này…”

“Nghe tôi đây!”

“Cô vẫn chưa xong ư…?”

Khi tôi chuẩn bị trả lời thì bị đáp lại một cách còn hung dữ hơn.

“Tôi sẽ nói rõ ràng vì chuyện đã tới mức này rồi! Tôi cực kì ghét mấy người ích kỉ như cậu! Tôi cũng chẳng muốn kết hôn đâu! Nhưng chả còn cách nào khác! Đây là toàn bộ điều tôi còn thể làm! Đây là giới hạn của tôi! Mọi người sẽ thấy ổn nếu thế! Nên là cứ từ bỏ rồi cưới tôi luôn đi!”

“…”

Sau khi Shirahime nói xong, ánh sáng biến mất hoàn toàn khỏi đôi mắt đá quý của cô ấy.

Không chỉ vậy, tất cả chỗ lời ngon ngọt tới mức tiểu đường ấy, nụ cười rạng rỡ ấy đều là giả dối.

Dường như cô ta chịu đựng tôi đủ rồi…

Bình luận (8)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

8 Bình luận

Sira nói đúng vãi ra còn thg main cứ lấy cái cớ "vì tự do" mà không chịu suy nghĩ một cách trực diện
Xem thêm
Chị nhà nói đúng rồi đấy. Main đúng là 1 thằng nhóc ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mà không quan tâm hay lắng nghe người khác. Nó có quyêng không làm theo ý người khác, nhưng nó thậm chí còn không thèm lắng nghe người khác mà chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình. Quá là ích kỷ
Xem thêm
văn 10đ à nghe thâm thế
Xem thêm
thanks for new chapter
Xem thêm