Tomodachi no Ushiro de Ki...
Mashiroya Hideaki Misumi
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 2: Hàng xóm

10 Bình luận - Độ dài: 3,721 từ - Cập nhật:

"Tớ đang định tổ chức tiệc trong mùa hè này." 

Sau giờ học ngày hôm sau, tôi lại cùng trò chuyện với mấy đứa bạn trong nhóm như thường lệ.

"Lễ hội pháo hoa thì đương nhiên là phải đi rồi, nhưng còn về cái chuyến phượt bằng xe máy thì, tớ nghĩ là không khả thi lắm."

Seiran rên rỉ.

"Ê, này…nếu vậy thì, sao ta lại không đi tiếp giống như năm ngoái đê, cái quả phi xuyên núi bằng con chiến mã ấy? Với cả sao lại không mang theo đồ cắm trại để đi xa nhất có thể?"

"Năm nay mình có thêm Asagiri-san và bạn ấy [note45862] nữa mà, nên sẽ khá là khó khăn với mấy cô gái, phải không?"

Tôi đưa mắt nhìn về Asagiri-san, trên gương mặt cô là nụ cười đầy sức sống, sáng rực lên như ánh dương chiếu rọi xuống trần gian.

"Hửm? Tớ hoàn toàn ổn mà? Không nhưng nhị gì hết, triển luôn đi!"

Cô ấy đánh bốp cái vào lưng tôi.

"Tớ thì lại thấy lo về thể lực của Koga-kun và Tanaka-kun hơn. Cả hai cậu đều yếu vận động, thế nên chắc hai cậu lại víu chân Seiran-kun chứ gì, bảo sao các cậu lại chả phải quay lại năm ngoái."

Như mọi người thấy đấy, dù cho có gọi Miyabuchi Seiran là "Seiran-kun" đi nữa, mấy cô gái vẫn gọi tôi với Shintarou là "Koga-kun" với "Tanaka-kun", đúng bằng tên họ luôn.

Ờ thì, "Seiran" đúng là một cái tên hay.

Shintarou hùa theo giọng điệu bỡn cợt của Asagiri-san.

"Tớ là mới là người duy nhất lôi cậu ta xuống. Nếu Junya không ở đó thì xuống núi nguy hiểm lắm đấy."

Seiran đặt cánh tay vạm vỡ của mình lên vai tôi.

"Đúng! Đúng! Các cậu đừng đánh giá thấp tên Junya Koga này đấy nhá? Cậu này là một anh chàng hơi bị tuyệt phẩm đấy."

"Koga-kun…đã…làm gì à?"

Đó là Narushima Yoru. Cô ấy nhìn tôi, nghiêng đầu tỏ vẻ tò mò.

Sau khi chứng kiến mọi chuyện ngày hôm qua, tôi thấy cái vẻ ngây thơ trong sáng của cô ấy nó lạ lắm.

Nhưng có vẻ tôi cứ sợ hãi đâu đâu. Narushima Yoru tiếp tục diễn tròn vai thiếu nữ ngây thơ, giả thử như không hề có ngày hôm qua mà đối xử với tôi một cách hoàn toàn bình thường.

Thật ra cô chỉ giả vờ e ngại thôi, chứ thật ra trong đầu với  bộ ngực khổng lồ đấy của cổ toàn là yêu với yêu không bằng. May là cả năm đứa chúng tôi đi cùng nhau chứ không thì…

Seiran nhẹ nhàng mỉm cười, đưa mắt nhìn lên bầu trời trong xanh phía trên.

"Hè năm ngoái bọn tớ chỉ định đi chơi bằng xe đạp có một ngày thôi. Mỗi cái chả nghĩ ngợi gì mà tên nào tên đấy cứ cắm đầu về phía trước thật xa chứ có biết dừng là cái gì đâu. Trời bắt đầu tối cũng kệ luôn mà, các cậu biết rồi đấy."

"Cứ như kiểu hồi đấy ai bảo quay về trước là thua nhề."

Tôi cười, trong lòng đầy hoài niệm về những tháng ngày đã qua. Seiran gật đầu.

"À. Cái lúc đang qua ngọn núi thứ ba thì xe của Shintarou bị xịt lốp, trời thì tối om rồi, thế nên cả bọn bắt đầu cuống hết cả lên."

"Ể? Các cậu định đạp xe vượt núi, thế mà cái đồ dự phòng mà cũng không biết mang theo à? Kiểu như đồ nghề sửa xe ấy."

Asagiri-san nói không sai, nhưng khi ấy chúng tôi mới chỉ là mấy tên ngốc năm ba sơ trung thôi mà.

"Ngay từ đầu vẫn là cái xe đạp đấy mà, phải chứ? Ý tớ không phải là lúc ấy đã loạn hết cả lên…mà đến cuối các cậu cuốc bộ về nhà đấy à?"

Shintarou mỉm cười nhìn tôi.

"Junya bảo tớ『Leo lên đằng sau đi』luôn mà."

"Đúng đấy! Tớ với Shintarou tí nữa thì khóc vì không biết phải làm gì mà. Thế rồi, tên Junya Koga này đây đã thực sự nhường ghế đấy!? Khi ấy cả lũ đã mệt lử vì buổi sáng hăng quá rồi, thế mà tên này nó nói ngon ơ thế đấy."

…Tôi hơi nhột rồi nha. Tôi chỉ thấy cần phải chịu trách nghiệm khi tôi là người đầu têu thôi mà…

Asagiri-san thở phào nhìn tôi.

"Nếu đã thế thì các cậu phải về trước khi bị vậy chứ…các cậu đúng là mấy tên ngốc mà."

"Ngốc thì có sao chứ."

Hiển nhiên là lúc ấy chân tôi cứng đờ rồi, nhưng trong cái rủi lại có cái may, chúng tôi đã có cái diễm phúc được chiêm ngưỡng bầu trời đầy sao tuyệt đẹp. Ba thằng còn đến cả một nhà hàng gia đình giữa đường để luyên thuyên đến tận sáng cơ mà.

Kể cả thế có ngốc nghếch đi chăng nữa thì vẫn vui hơn so với trở nên thông minh nhiều.

Và nếu đấy là mấy việc mà mấy đứa nghịch ngợm hay làm thì tôi đúng là một đứa trẻ.

"Hmm…Tớ hiểu tớ hiểu. Con trai thật tuyệt nhỉ."

Asagiri-san độc thoại, rồi cô vươn hai tay ra, nhìn lên bầu trời bao la muôn trùng.

"Cậu biết không, nếu hè này bọn tớ được ở cùng với các cậu thì chẳng phải sẽ còn vui hơn năm ngoái sao. Đúng không, Yoru?"

Vừa được Asagiri-san nhắc đến, Narushima-san liếc nhẹ tôi cái.

"...Chắc vậy."

Ánh nhìn ấy trông như muốn nói「Điều ấy sẽ không xảy ra đâu—」vậy, làm tôi thấy cứ cấn cấn kiểu gì ấy.

Trong lúc đang nói chuyện, bọn tôi đã đến ngã rẽ quen thuộc, cái chỗ mà tôi phải tách ra ấy.

"Ưm, vậy ta bàn kế hoạch mùa hè sau nha, tớ phải đi đây."

Tôi nói vậy rồi lại quay lưng đi như mọi lần.

"A! Nhắc mới nhớ, chỗ ở của Yoru được chốt rồi đấy. Lần sau cả bọn đến đấy thăm đi."

Asagiri-san thốt lên như thể vừa mới nhớ ra vậy.

"Cuối cùng cậu cũng được tự do sống một mình rồi sao, Narushima-san. Chúc mừng nhé."

Như tôi đã nói dạo trước, tôi đã sống một mình từ khi mới vào cao trung rồi.

Dù tôi ở cùng quê với Shintarou và Seiran, vì một lý do nên tôi không đi tàu điện để đến trường. Khi tôi nói với bố rằng mình sẽ lên học cao trung ở đây, và câu trả lời tôi nhận được là,

"Ở đấy xa nhà quá."

—Thế rồi, ông ấy hỏi tôi liệu có muốn sống thử một mình để lấy kinh nghiệm không.

Tôi chẳng biết ổng có làm đại lý bất động sản hay không, nhưng mà ổng chẳng hề e ngại khi để thằng con mới vừa tốt nghiệp sơ trung của mình sống một thân một mình đâu. Thật ra ổng còn hơn cả sẵn lòng tìm giúp tôi căn nào rẻ rẻ gần trường luôn ấy chứ.

Có lẽ ổng chỉ muốn lấp đầy khu dân cư gần đấy thôi, nhưng với tôi thì nó khá là thuận tiện đấy chứ.

Sau cùng thì, sống một mình như một học sinh cao trung sao? Tuổi trẻ là phải như vậy, phải chứ?

Vào mấy ngày nghỉ, Seiran và Shintarou thường đến nhà tôi chơi rồi tiện ngủ lại luôn.

"À, nhắc đến phòng của Narushima mới nhớ, các cậu chưa đến phòng Junya bao giờ nhỉ? Hôm nào vô luôn đê ông cháu ei."

"Đúng đúng, thế lần sau đến phòng Koga-kun chơi game đến sáng luôn đi!"

Seiran và Asagiri-san bắt đầu trở nên hào hứng.

Ừm, như vậy cũng sẽ tạo được những kỉ niệm ngốc nghếch tuyệt vời nữa, nhưng—

"Tường nhà tớ mỏng lắm, thế nên nếu định chơi xuyên đêm thì mình đến nhà mới của Narushima-san thì hơn."

Tôi là người đã giới thiệu cái đại lý nhà đất của bố mình cho Narushima-san.

Tôi không rõ tại sao, nhưng cô ấy đã luôn muốn được sống một mình từ lâu rồi.

Ờm thì, hoàn cảnh mỗi người một khác, biết làm sao giờ. Thế nên tôi cũng chẳng định tìm hiểu cụ thể làm gì.

"U-um…À lúc đấy, cảm ơn vì những gì cậu đã giúp, Koga-kun."

Cô trông có vẻ như thực sự biết ơn tôi thì phải, dù cho cô chỉ đang diễn sao cho tròn vai một bạn nữ trong sáng trước mặt mọi người.

Té ra, sau này tôi mới biết chuyện này không hề ổn chút nào.

Và đấy, vào thứ Bảy tuần sau đó.

Hôm nay là ngày nghỉ, với lại tôi cũng không có kế hoạch gì cụ thể cả, thế nên tôi định ngủ nướng thêm chút nữa.

Bỗng nhiên, tiếng ồn từ đâu đó bên ngoài vọng vào làm tôi tỉnh cả ngủ.

Nơi tôi đang sống một mình là một khu nhà hai tầng tồi tàn, khắp nơi phảng phất mùi hương gợi nhớ về thời Showa (25/12/1926 - 7/1/1989) xưa cũ.

Cái cửa trước mỏng như cái ngực tôi vậy, báo hại tôi không ngừng hứng chịu tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào.

Từ phòng tôi (trên tầng 2) nhìn xuống, tôi thấy có chiếc xe tải nhỏ đang đậu ngay trước căn hộ.

Dĩ nhiên là có người đang chuyển vào sống ở đây rồi.

Tôi ra ngoài ngó cái trong khi đi mua chút bữa sáng.

"A, cháu chào bác ạ."

Đi lên từ cái cầu thang rỉ sét tả tơi là một người đàn ông trung niên đang vác theo chiếc tủ lạnh dành cho một người.

Điểm đến của bác ấy là…ngay cạnh phòng tôi.

Tôi tự hỏi liệu bác ấy là người chuyển vào chăng?

Ban đầu tôi vẫn nghĩ là vậy, nhưng rồi những gì xảy ra tiếp theo lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

Ngay sau người đàn ông trung niên nọ vẫn còn có người nữa đang đi lên từ cầu thang.

Ở phía trên thùng các tông đang yên vị một ngực sung mãn, cứ như thể đang được nâng lên vậy.

Đó là…Narushima Yoru.

"Ể!?"

"Waa!?"

Chúng tôi gặp nhau ngay giữa cầu thang bên ngoài, cả hai đều thốt lên như thể không tin nổi vào mắt mình vậy.

"Koga-kun đang làm g-gì ở đây vậy…?"

"K-không, tớ mới là người phải hỏi câu đấy chứ…"

Tôi ngay lập tức đoán ra.

Người đàn ông trung niên nãy vừa đi lên là bố của Narushima-san đang giúp cô khênh đồ vào phòng.

Narushima-san chắc hẳn cũng đã đoán ra rồi.

Rằng tôi, cũng đang sống trong cái căn hộ này.

Người đàn ông trung niên (bố của Narushima) quay lại sau khi đưa cái tủ lạnh vào phòng.

"Chú xin lỗi vì vừa nãy không kịp chào hỏi cháu đàng hoàng. Cháu là hàng xóm của con gái chú…đúng không?"

“Tên xấu xa…!”

Cặp lông mày của Narushima-san trừng lên, và đương nhiên rồi, trên khuôn mặt ấy là thứ biểu cảm cô không bao giờ để lộ ra ở trường.

Sau khi gượng cười tiễn Narushima-san và bố cô ấy đi xong, tôi ngay lập tức gọi cho ông già nhà mình.

“Chuyện gì đang diễn ra đấy!?”

『Mày bị sao đấy hả con? Đã bảo là đừng có gọi bố giờ làm việc rồi cơ mà』

Ở đầu dây bên kia, bố tôi có vẻ đang khá là khó ở, nhưng ổng mới là người gây rắc rối cho tôi cơ mà, thế mà ổng cũng nói được câu đấy à?

“Sao bố lại giới thiệu cho Narushima-san khu nhà này thế!? Lại còn là căn ngay bên cạnh con nữa chứ!”

『À, Narushima Yoru-san. Vì bé ấy là bạn con mà, phải không? Với cả con bé cũng trong nhóm bạn thân của con kia mà.』

“Đơ-, đợi đã, bố nói ‘vì’ là thế nào? Tuy đúng là vậy nhưng…!”

『Bố đang làm việc nên bố cúp máy đây. Đừng có ầm ĩ hết lên chỉ vì bạn mình chuyển đến bên cạnh thế.』

Bố tôi cứ thế cúp máy.

…Chuỗi sự kiện ngu ngốc gì đây.

Tại sao trong bao nhiêu người, con sói già đội lốt cừu non cực kỳ ghét tôi này lại trở thành hàng xóm với tôi từ nay trở đi vậy…?

Bức tường của cái căn hộ tồi tàn này phải mỏng đến độ gần như có nghe thấy tất cả âm thanh sinh hoạt hàng ngày của phòng bên cạnh.

Tôi sẽ không để ý nếu đấy là người lạ đâu, nhưng nếu là Narushima-san nghe được thì lại khác.

Bây giờ tôi không được xem phim ecchi mà không đeo tai nghe nữa rồi…

Sau khi chuyển mấy cái thùng các tông vào phòng, Narushima-san đi ra, mặt xịu xuống nom khá khó chịu.

Từ biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy, tôi đoán cô cũng chưa được nghe tí gì từ bố tôi nốt rồi.

Tôi đoán ổng định tạo bất ngờ, nhưng, nghiêm túc đấy, thôi nào ông già…

“.............”

“.............”

Hai đứa cứ thế im lặng đi xuống cầu thang cùng nhau.

Ở bãi xe, tôi lấy con xe đạp ra đi mua đồ ăn sáng.

Narushima-san thì cùng bố tiếp tục vác đồ vào bên trong từ cái xe tải.

Hình như chỉ có hai bố con họ chuyển đồ vào thôi thì phải. Narushima-san, tay đang vác cái thùng trông khá nặng, đang lảo đảo bước lên cầu thang.

Tôi thở dài, dựng cái xe đạp bên cạnh cô.

“...Đưa đây cho tớ.”

Tôi giành lấy thùng các tông từ tay Narushima-san.

Uậy…Gì thế này? Nặng hơn tôi tưởng nhiều…

“Cậu có giúp tớ hay không thì tớ cũng không thích cậu hơn trước tí nào đâu. Không cần phải cố giúp tớ.”

“Không phải khách sáo, tớ đây cũng không trông chờ gì từ đầu rồi.”

Đấy chỉ là lòng tốt của tôi thôi, với lại có ai mà không giúp đỡ một cô gái đang phải mang vác nặng chứ, dù cho cô ấy có là fake normie hay sở hữu bộ ngực cũng như bộ não chỉ chứa yêu với yêu đi chăng nữa.

“Nghĩ lại thì, năm ngoái cậu lai theo Tanaka-kun xuống núi cùng đúng không? Thế nên chắc cậu cũng có vài điểm tốt đấy nhỉ.”

“Tớ chỉ làm tròn trách nhiệm khi tớ là người đầu têu thôi chứ tớ ngáo mà.”

“Tớ biết. Thế tớ mới ghét cậu đấy. Tớ ghét cậu đến nỗi tớ có thể buộc cậu vào ghế rồi tát cậu tới sáng luôn cũng được luôn mà.”

“Thế thì tay cậu sẽ mỏi đấy.”

“Nếu là Koga-kun thì không mỏi đâu, chỉ tưởng tượng thôi mà tớ đã thấy hứng lắm rồi. Tớ được làm vậy thật à?”

Ough…nụ cười đáng sợ thế…nghĩ đến việc bọn tôi sẽ còn gặp nhau dài dài nữa…tôi trầm cảm mất.”

“Cái túi cứ vứt ở trước cửa ấy. Cấm đi vào phòng đấy.”

“Tớ biết roài.”

Tôi nói vậy với Narushima-san khi cô đang chuẩn bị quay lại cái xe tải rồi quay gót lên cầu thang.

“À mà chờ chút đã.”

…Ờm thì, tôi không để tâm đâu.

Narushima-san đi đến chiếc xe tải rồi lôi ra một chiếc túi giấy mỏng từ thùng xe.

Tôi tưởng cô ấy sẽ quay lại sớm thôi, nào ngờ, cô quay đi đến chỗ máy bán hàng tự động để mua nước.

Thôi nào…tớ sắp gãy tay tới nơi rồi…!

Đây là bắt nạt phỏng?

Cuối cùng thì Narushima-san cũng quay lại, giục tôi nhanh lên với cái thùng chết tiệt này trên tay.

“Này, đi lên trước đi.”

“Được rồi mà, không cần phải đẩy đâu…”

Tôi vẫn đang giúp cậu chuyển đồ vào đấy nh—Khoan.

Cho đến giờ tôi chỉ nhìn mặt cô ấy nên không nhận ra.

Narushima-san đang mặc một chiếc áo thun lớn với sườn rộng.

Cái gì đang lồi lên ở ngực cô ấy thế?

Ể, không lẽ, không có áo ngực à?

“Gì vậy?”

“Không…không có gì.”

Vẫn là bộ ngực sung mãn của cô ấy thôi, nhưng ít nhất thì mặc cái áo ngực vào đi chứ.

Tôi lảnh đi rồi tiếp tục bước lên cầu thang.

Narushima-san đang theo sau tôi phì cười, “ha-ha-ha”

“Tưởng cậu miễn nhiễm với con gái mà, Koga-kun?”

“Im đi, bộ ngực lắm mồm.”

Tôi chả cần quay lại nhìn cũng biết chắc Narushima Yoru đang cười tít cả mắt đằng sau tôi.

“Huwmmm, ra là vậy à~ . Đấy là lí do tại sao cậu chỉ chơi với con trai từ đấy đến giờ sao~ .”

“Vì chơi cùng con trai vui hơn chứ sao.”

Đúng mà. Trước khi tôi gặp Asagiri-san với Narushima-san thì tôi thực sự nghĩ chỉ cần bạn là con trai thôi thật mà,

“Tớ biết rồi. Cậu không để quyết liệt hơn với Honoko-chan là do cậu ngại ở với con gái chứ gì.”

“Sai rồi. Tớ chỉ thích ở cùng với tất cả mọi người thôi. Đừng nói như cái gì cậu cũng biết như thế, đồ não toàn trái tim.”

“Nếu vậy thì cậu cũng có hứng thú với cơ thể con gái đấy nhỉ?”

Đương nhiên rồi. Tôi vẫn là một thanh niên hẳn hoi nhá. Muốn chơi cùng với cả nhóm không có nghĩa là tôi không có ham muốn tình dục đâu.

“Cậu muốn thử rồi làm quen với nó không?”

“Phụt! Ahaha, cậu điên rồi!”

Sau khi lên cầu thang và đặt đống đồ xuống trước cửa phòng Narushima-san, tôi cuối cùng cũng được thở chút ít.

“Nfufu. Cảm ơn cậu, Koga-kun.”

Tôi nghĩ hình như giọng của cô gái normie (fake) này hơi quyến rũ hơn bình thường thì phải.

Trong tức khắc, cổ bám dính lấy lưng tôi. Tôi có thể cảm nhận được hai quả đồi sừng sững đấy ở một khoảng khá rộng sau lưng mình.

Tôi ngay lập tức nhảy ra theo bản năng.

“C-cậu làm cái gì đấy!?”

“Tớ chỉ cảm ơn cậu thôi mà, có vấn đề gì sao?”

“A-ah, cái gì cũng có vấn đề hết! N-nó…un, cục thịt kia nó chạm vào tớ…”  

“Hể? Fufu, sao thế? Cậu không bảo ‘ngực’ như cậu hay nói nữa à?” 

“~~~~~~~~!”

Không ổn.

Tệ rồi đây.

Chắc mặt tôi đang đỏ như trái cà chua rồi.

Narushima-san nắm thóp tôi trong lòng bàn tay rồi.

“Tớ hiểu ý định của Koga-kun rồi.”

Narushima-san đặt ngón tay lên đôi môi bóng bẩy của mình, mỉm cười với khuôn mặt đầy dụ hoặc chỉ mình tôi được thấy.

“Cậu bảo cậu không muốn có bạn gái, cậu muốn chơi với bạn của mình, nhưng chắc cậu chỉ đang che đậy ham muốn của cậu thôi. Nếu cậu thấy hứng thú hơn với các bạn nữ, cậu chắc chắn sẽ muốn đi riêng với Honoko-chan. Kể cả không phải Honoko-chan đi nữa thì cậu 100% sẽ đặt tình yêu lên trên tất thảy tình bạn thôi. 

“Tớ sẽ không như vậy đâu.”

Không bao giờ có chuyện đấy đâu.

Tôi đã trải qua nhiều chuyện trước đây rồi.

“Cậu chắc chưa?”

“Chắc chắn. Tớ không cần thiết phải có bạn gái, thà tớ đi chơi với bạn còn hơn.”

“Này. Chỉ để hỏi cho chắc thôi, nhưng Koga-kun…”

Narushima-san liếc nhìn tôi, để lại nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt.

“Nếu tớ với Seiran-kun tách nhóm rồi đi riêng với nhau, cậu chắc sẽ không bằng lòng đâu, phải chứ?”

“Nó…ưm…”

Tôi không thể trả lời được. Vì tôi thực sự nghĩ vậy mà.

Hiển nhiên là nếu điều đó xảy ra thì tôi sẽ phải chấp nhận thôi…nhưng cảm xúc thật sự của tôi thì…

“Tớ biết mọi chuyện sẽ trở nên rất khó khăn, với lại tớ cũng không muốn sau này cậu giận tớ đâu thế nên tớ sẽ dạy cậu.”

“Dạy tớ cái gì?”

“Lợi ích khi có bạn gái. Tớ sẽ cho cậu thấy có bạn gái tuyệt vời đến thế nào.”

Cả một thử thách đối với tôi đấy.

“Tớ sẽ làm cậu thấy hứng thú với con gái hơn, với cả tình yêu quan trọng hơn tình bạn nữa.”

“Đừng ngốc thế. Dành thời gian với đám bạn quan trọng hơn và phải được ưu tiên hơn tình yêu chứ.”

Narushima-san và tôi.

Cả hai đứa đều có cách nhìn nhận trái ngược hoàn toàn nhau.

“Fufu. Để xem cậu còn nói được như thế bao lâu.”

Cô gái normie dỏm trong đầu toàn trái tim ấy đi xuống cầu thang trước tôi.

Đi được nửa đường thì cô ấy ngoái lại.

“À đúng rồi, tớ quên không gọi cho công ty ga, thế nên tớ không có nước để tắm rồi. Tối nay tớ tắm nhờ nhà cậu được không?”

“T-tại sao? Cậu chỉ việc đến nhà tắm công cộng thôi mà…”

“Cái gì, cậu sẽ từ chối yêu cầu của một bạn nữ à? Tớ đang lạnh cóng vì mồ hôi ngoài này này!”

Cô hạ thấp phần ngực của chiếc áo phông rộng thùng thình đấy để khoe ra khe ngực của mình.

“T-tớ đã bảo là đừng có làm vậy rồi cơ mà!”

Tôi đúng là không giỏi đối phó với con người này mà…

“Nfufu. Này.”

Tôi bắt lấy vật được quăng về phía tôi.

Là chai nước vừa nãy Narushima-san mua từ máy bán hàng trước đó.

“Cả trong và ngoài. Thật sự đấy, chỉ là, cảm ơn vì đã giúp tớ.”

“Gì cơ?”

Thật ra mà nói, tôi khá là ngạc nhiên đấy.

Dù tâm không hợp, cái cách cảm ơn đấy, nó thật sự chân thành nhỉ...tôi phải nói thế nào đây…

“Tớ sẽ xâm chiếm phòng Koga-kun tối nay đấy nhé. Gặp lại sau.”

Narushima Yoru xuống cầu thang, nụ cười quyến rũ vẫn còn vương trên đôi môi ấy.

Cô gái này, cô ấy thực sự định qua phòng tôi tối nay đấy à…?”

Chai nước tôi nhận được thay cho lời cảm ơn bỗng trở nên nặng nề đến lạ.

Ghi chú

[Lên trên]
Chỗ này Eng như vậy ông nào có cách khác cmt dưới BL chỉnh hộ tôi
Chỗ này Eng như vậy ông nào có cách khác cmt dưới BL chỉnh hộ tôi
Bình luận (10)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

10 Bình luận

Hiểu luôn :()
Tks <3
Xem thêm
đúng là ông già "))
Xem thêm
Đại lý nhà đất làm ăn kiểu gì vậy
Xem thêm
Í trời ko thoát dc đâu iem
Xem thêm
Oh. Hay nhỉ. Hrrhhe. Thanks nhìu :)
Xem thêm