• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 03

Chương 2: Cỏ mùa hè xanh chẳng biết ngày tàn phai

4 Bình luận - Độ dài: 12,549 từ - Cập nhật:

1

Một vài ngày trôi qua, Linaria vẫn cư xử như thường lệ. Có thể cô ấy chỉ đang cố tỏ ra bình thường, hoặc cũng có thể đã bình tĩnh lại.

Dù thế nào đi nữa, tôi đã quyết định sẽ không can thiệp vào chuyện đó.

Việc ở quán quá bận rộn để chúng tôi có thời gian nghĩ ngợi.

Lúc trước tôi có nói đến vụ maid cafe như một trò đùa, nhưng thật bất ngờ là nó đã chiếm được cảm tình của khách hàng.

Dòng người trước cửa quán ngày một dài ra, ai nấy đều đến để được ngắm hai cô hầu gái Aina và Toto. Linaria thì vẫn nhất quyết không chịu mặc bộ đồ hầu gái, nên hôm nay vẫn đeo tạp dề đen.

Bọn tôi thậm chí không còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện ca thán, cứ thế lao đầu vào công việc trước mắt thôi.

Sau khi đã quen với những ngày tất bật, lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra một điều này.

Rằng tôi không quá thấy phiền khi cuộc sống trở nên bận rộn, và điều đó làm tôi ngạc nhiên.

Nhìn mấy tờ phiếu gọi món trước mặt, tôi ghi nhớ các món cần làm, tay bắt đầu khởi động và đầu nghĩ xem làm sao để hoàn thành một cách hiệu quả nhất.

Đơn gọi món cứ dồn dập tới, còn tôi thì hùng hục nấu như đang bị ai truy đuổi. Đầu óc tôi trở nên rõ ràng như thể não bộ đang từ từ tan chảy, và khả năng tập trung dần tăng lên.

Cảm giác này sướng một cách khó tả, giống như cơ thể tôi đã được tích hợp với một cỗ máy nấu ăn vậy. Mọi thứ nhịp nhàng đến độ khiến ta hưng phấn.

Toto góp công lớn trong chuyện này. Cổ có thể đoán tôi đang làm gì trong nháy mắt, và khi tôi cần đến cái gì thì cái đó đã ở trong tầm tay. Cổ lấy gia vị từ trong tủ, lấy nguyên liệu từ trong kho, và chuẩn bị bát đĩa sẵn sàng. Nhờ có Toto xử lý những thứ lặt vặt mà tôi có thể tập trung vào việc nấu nướng.

Hầu gái… đúng là đỉnh thật. Hoặc có lẽ chỉ là Toto thuộc dạng đặc biệt thôi. Dù sao thì tôi cũng thực sự muốn thuê cổ.

Gần đây, việc đóng cửa quán sau bữa trưa trở thành thường lệ.

Nguyên liệu chuẩn bị từ sáng hết sạch, mà bọn tôi cũng chẳng còn sức nữa.

Nói chính xác hơn thì chỉ có tôi là người duy nhất kiệt sức.

Linaria chưa mệt, và Toto cũng chẳng có dấu hiệu gì của sự mệt mỏi. Đúng là hầu gái thực thụ có khác, thể lực của tôi không thể so bì.

Điều tôi không ngờ đến là cả Aina cũng chẳng sao hết. Cổ có dáng người mảnh khảnh, lại là tiểu thư quý tộc nên tôi tưởng là cổ sẽ không chịu nổi việc nặng.

Hỏi ra mới biết là…

“Cậu đang coi thường mấy buổi tiệc của quý tộc đấy. Tôi phải mặc cái váy dạ hội to, đi giày cao gót, đeo corset, xong đứng nói chuyện cả buổi không được ăn uống gì.”

Cổ hất mặt kênh kiệu nói với tôi.

Ban đầu tôi không biết, nhưng xem ra làm quý tộc cũng mệt mỏi thật.

Cuối cùng thì mọi người trừ tôi ra đều ổn, nhưng mà tôi thực sự cần khoảng thời gian nghỉ này. Hôm nay cũng là một ngày làm tôi mỏi nhừ.

“Khách hôm nay cũng xếp hàng dài lắm.”

Aina tự hào nói, tay chống hông.

Dĩ nhiên, cổ vẫn đang mặc đồng phục hầu gái. Aina không có vẻ gì là khó chịu hay bất mãn với bộ đồ cả, hôm nào cũng mặc một cách hoàn hảo.

“Quán bọn mình nổi tiếng rồi, thích nhỉ.”

Tôi đùa trong khi đầu gục xuống quầy vì quá mệt.

Quán vốn vắng khách từ khi mở, nhưng vài ngày trở lại đây thì hôm nào cũng chật kín. Doanh thu tăng đột biến, đến mức tôi vẫn chưa thể tin nổi.

“Được thế này là phải cảm ơn Danh ca đấy.”

Linaria ngồi bên quầy chống tay đỡ cằm uể oải nói.

Chúng tôi có được một lượng lớn khách hàng là nhờ chuyến lưu diễn sắp tới của các Danh ca. Khách du lịch vì muốn chiêm ngưỡng họ một lần mà kéo đến đây.

“Tớ muốn cảm ơn họ tận mặt luôn.”

“Đến một nửa cái thành phố này cũng muốn như cậu. Nhờ có các Danh ca mà kiếm được đống tiền. Với cả người ta đồn là hai Danh ca có sắc đẹp khiến ngọc quý cũng phải lu mờ.”

Aina nói với tôi.

“Ồ, họ đẹp đến vậy sao?”

Chắc chắn câu đó là nói quá rồi, nhưng mà nếu họ đẹp đến thế thật, tôi cũng muốn đi xem thử.

Không biết các Danh ca là người như thế nào nhỉ?

Đã gọi là Danh ca, nên chắc họ phải có một giọng hát mê hồn và sắc đẹp không thua một nàng công chúa.

Tôi không thể tưởng tượng ra được, vì đã nhìn thấy Danh ca bao giờ đâu.

Đang định đẩy trí tưởng tượng đi xa hơn nữa thì tôi nhận ra có ai đó đang kéo ống tay áo mình. Thì ra là Toto, cổ đang vừa cúi đầu vừa lắc lia lịa.

Tôi nhìn lên và thấy Linaria và Aina đang ném cho tôi những ánh mắt băng giá.

“... Thôi mình đi chuẩn bị nấu bữa tối nào.”

“Con trai là lũ ngốc.”

“Đành vậy thôi, Linaria ạ, đàn ông từ xưa tới nay vẫn háo sắc mà. Đây lại còn là Danh ca nữa, nên cũng không ngạc nhiên khi tên thường dân này lại mê mẩn đến thế.”

Ánh mắt họ xoáy vào tôi. Để tôi mơ tưởng một chút về Danh ca thì có sao đâu nhỉ…?

Tôi giả điếc và bắt đầu gọt rau củ. Tôi phải gọt hết chỗ này bằng dao. Ước gì có cái nạo ở đây thì tốt quá, dùng dao thế này mệt chết.

“Linaria, cậu ta giả vờ không nghe thấy kìa.”

“Người ta hay giả ngơ như thế khi gặp tình huống bất lợi mà.”

“Xin hãy tạm dừng ở đây đi ạ, ta không nên dồn ép đàn ông quá mức. Bà chủ nói trái tim của họ mong manh hơn cả thủy tinh đấy.”

Lạ thật, tại sao tôi lại bị nói xấu như vậy. Mà không, có lẽ đàn ông ai cũng thế là thật.

Rời sự chú ý ra khỏi bộ ba đang rôm rả bàn tán, tôi tập trung vào việc gọt vỏ. Ôi, củ này tôi gọt sạch chưa này, nhìn thích ghê.

Tiếng chuông cửa reo kéo tôi khỏi phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, mọi người cùng quay về phía nguồn âm thanh.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào vị khách vừa bước vào. Gã nhướn một bên lông mày và nói.

“Được các thiếu nữ chú ý tới thế này, còn gì hạnh phúc hơn với một thằng đàn ông nữa.”

Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi đang cầm khăn tay lau mồ hôi sau khi vừa đi dưới trời mùa hè nóng nực. Miệng cười, tay vỗ vỗ cái bụng phệ.

Tôi đặt rau củ cùng con dao xuống và nói.

“Xin lỗi quý khách, quán vẫn chưa mở cửa ạ.”

“Ồ, xin lỗi nhé. Tôi biết là hôm nay quán đóng cửa rồi, nhưng mà tôi không phải khách.”

Người đàn ông bước tới với dáng đi nhẹ nhàng.

“Ôi, xin lỗi, tôi hơi mũm mĩm chút.”

Gã chen vào giữa Linaria cùng mấy người khác để đứng đối diện với tôi ở quầy, sau đó rút thứ gì đó từ túi áo ra đưa cho tôi.

“Tôi là Monte Mong Montblanc đến từ công ty Monte. Rất vui được gặp cậu, cứ gọi tôi là Momon.”

“Công ty Monte?”

Aina là người lên tiếng.

Tôi nhận lấy thứ mà Momon đang cười rạng rỡ chìa ra. Đó là một tấm thẻ bạc cỡ lòng bàn tay, bên trên có hoa văn tinh xảo cùng vài dòng chữ ở trung tâm, trông giống cái danh thiếp.

“Đúng rồi, tôi là chủ của công ty Monte, cô biết tôi là ai ư?”

Người đàn ông tên Momon quay sang Aina sau khi thấy tôi đã cầm tấm danh thiếp.

“Tôi có nghe nói về công ty anh. Tuy mới thành lập, nhưng làm ăn rất phát đạt.”

“Cô quá khen rồi, chúng tôi ngày nào cũng phải nai lưng ra làm việc đấy. Quả không hổ danh tiểu thư nhà Froger, chuyện gì cũng thông thuộc.”

Aina nhíu mày.

“...Ô, anh biết tôi cơ à?”

“Tất nhiên rồi! Làm nghề này mà không nhanh nhạy thì làm sao sống sót nổi.”

Momon khẽ cười với một biểu cảm thân thiện, cơ mà tiếng cười của gã nghe khá kỳ lạ.

Aina đáp lại bằng nụ cười hoàn hảo nhất tôi từng thấy, nhưng trông giả tạo và hời hợt kinh khủng.

“Thế…”

Thấy không khí đang trở nên gượng gạo, tôi bèn lên tiếng xoa dịu.

“Công ty Monte tìm tôi có việc gì vậy?”

“À, xin thứ lỗi. Tôi đến đây là muốn đề xuất một chuyện nho nhỏ với chủ của cái quán nổi tiếng này. Phải nói rằng đó là…”

Momon cười rạng rỡ nói.

“Một cơ hội kinh doanh hoàn toàn mới.”

2

Tôi ngồi đối diện với Momon ở bàn ăn phòng phía trong của quán, rót cho gã một ly cà phê đá.

Momon cầm ly lên với vẻ hiếu kỳ.

Gã đưa ly ra ánh sáng săm soi, ghé mũi ngửi như đang thử mùi rượu vang, sau đó nhấp một ngụm nhỏ, thêm một ngụm nữa, rồi gật đầu lia lịa.

“Thú vị đấy. Tôi từng nghe nói trong các tu viện ở một quốc gia nọ, người ta hay uống thứ nước pha bằng một loại hạt đặc biệt xay nhỏ ra mỗi khi chép kinh thư. Món này có nhiều đặc điểm giống thứ nước đó, giúp đỡ buồn ngủ và tăng sức tập trung.”

Tôi quan sát Momon.

Gã có một khuôn mặt tròn và đôi mắt hẹp. Dưới cái mũi trông giống củ hành là bộ ria mép vàng, mái tóc thưa được chải lệch sang một bên. Người này lúc nào cũng cười, nhưng nhìn không thể đoán được là đang nghĩ gì.

“Thứ đồ uống này rất hợp với ngày nóng, rất dễ uống. Tôi thích cái này hơn là nước ép.”

Momon đặt ly cà phê đá xuống, cười lớn.

“Món này tên là gì vậy?”

“Đây là cà phê, và bởi vì bỏ đá vào trong nên gọi là cà phê đá.”

“Ra vậy, cà phê à! Một cái tên hay.”

Lại gật đầu lia lịa.

“Anh có chuyện gì muốn bàn với tôi nhỉ?”

Sau khi nói chuyện một lúc, tôi cảm thấy khó nắm bắt người này. Momon có nhắc tới cơ hội kinh doanh, vậy ra gã này là kiểu đi gõ cửa từng nhà để chào hàng ư? Tôi không chắc cái nghề đó có tồn tại ở thế giới này.

Momon ngả người tới và nói.

“Thực ra, dạo gần đây tôi có nghe người ta bàn tán về quán cậu.”

“Bàn tán à.”

“Ừ, toàn là khen và có nhắc tới chuyện được phục vụ bởi một cô hầu gái.”

Tôi gật đầu đồng tình.

Với lượng khách đột biến như mấy hôm nay, cũng không ngạc nhiên nếu quán tôi trở thành chủ đề nóng, và như thế lại càng kéo thêm khách hàng.

Momon giơ một ngón trỏ lên và cười.

“Ban đầu tôi không tin, nhưng rồi tôi lại thấy cái ý tưởng để hầu gái phục vụ khách hàng rất là thú vị. Suy nghĩ một hồi xong, tôi liền đến đây gặp cậu.”

Momon ngả người tới trước, nhỏ giọng nói.

“Cơ mà tại sao tiểu thư nhà Froger lại mặc đồ hầu gái vậy?”

Tôi cười gượng đáp.

“Do tình thế bắt buộc, tôi có nhờ cô ấy phụ giúp.”

“À, ra thế, ra thế.”

Momon ngồi lại vào ghế, dùng mấy ngón tay mũm mĩm vuốt cằm, trầm tư suy nghĩ. Mắt gã cong lên, môi vẫn cười, và cứ thế im lặng một hồi.

“Dù có hơi trễ, nhưng tôi xin phép hỏi tên cậu nhé?”

“À, không có gì, tôi là Yuu.”

“Rất vui gặp cậu, chủ quán Yuu. Vậy cậu muốn làm ăn với tôi không?”

Tôi hơi cảnh giác. Một người lạ đột nhiên xông vào quán rủ làm ăn cùng, sao tôi có thể không nghi ngờ chứ.

“Ừ, tôi biết là nghe rất mờ ám mà, nói ra xong đến chính tôi còn cảm thấy vậy. Nhưng cậu có thể nghe tôi nói chút được không?”

Momon cười khà, tay xoa xoa cái bụng lớn.

“Cậu quả là thật thà, và tôi cũng hiểu cảm giác của cậu. Thế nên tôi cũng xin nói thật, tôi muốn nhân rộng mô hình của quán này - là phục vụ khách hàng với hầu gái.”

“Ồ, anh muốn mở thêm maid cafe ư?”

“Maid cafe?”

Nghe tôi nói vậy, ánh mắt Momon nghiêm lại và giọng trở nên sắc bén.

“Chủ quán Yuu, maid cafe là gì vậy?”

Sự thay đổi đột ngột từ không khí hòa nhã ban nãy làm tôi trở nên lắp bắp.

“Ờm, quán mà có hầu gái làm phục vụ bàn gọi là maid cafe. Còn cafe thì là những quán mà khách đến có thể thư giãn, dùng đồ uống và đồ ăn nhẹ.”

“Ra vậy, cafe và hầu gái à… Ồ, hay đấy.”

Momon gật đầu liên hồi với nụ cười rạng rỡ.

Gã đang nghĩ gì vậy nhỉ?

“Thuê những người có ngoại hình nổi bật làm phục vụ là chuyện phổ biến ở những nhà hàng cao cấp mà quý tộc hay lui tới. Tuy nhiên, hàng quán cho dân thường thì chưa có ai sáng tạo dùng hầu gái làm phục vụ bàn cả. Ngày xưa người thường làm gì có đặc quyền đươc hầu gái chăm sóc như quý tộc, nhưng ngày nay thì cách biệt giữa quý tộc với dân thường cũng bớt đi rồi. Bằng chứng là quán này có hầu gái làm phục vụ liền nổi như cồn và rất được lòng khách. Nói cách khác, đây là thứ đáp ứng được nhu cầu của thời đại, là một khởi đầu mới của thế giới ẩm thực! Maid cafe đúng là cách mạng!”

Momon giơ nắm tay, nói một tràng đầy nhiệt huyết. Gã hăng quá làm tôi phải kéo ghế lùi ra xa, và gã nói nhanh đến nỗi tôi không nghe kịp luôn.

“Nghe này, chủ quán Yuu. Thương nhân sẽ làm mọi thứ để kiếm tiền. Ý tưởng của cậu sẽ bị sao chép ngay lập tức. Không sai đâu, chỉ vài tuần nữa thôi, quán nào cũng sẽ có vài cô mặc mấy bộ hầu gái rẻ tiền.”

“V-vậy ư.”

“Đúng vậy, thương nhân là sinh vật có thể làm mọi thứ vì tiền.”

Nghe gã nói chắc nịch như thế, tôi cũng cảm thấy điều đó là thật.

“Và đó chính là lý do tôi ở đây. Trước khi những quán khác kịp bắt chước cậu, chúng ta phải làm mọi người biết đây mới là quán maid cafe gốc.”

Momon dang tay như diễn viên đang tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu.

“Ừm, làm mọi người biết… Nói thật là tôi không hiểu anh đang nói gì lắm.”

“Ồ, xin lỗi nhé, tôi hơi bị phấn khích quá.”

Momon gãi đầu, nhưng ngay cả động tác đó trông cũng như đã tập dượt trước.

“Ý là ta phải khắc sâu vào tâm trí mọi người cái khái niệm maid cafe và tên của quán này.”

Momon giải thích theo cách đơn giản để tôi cũng có thể hiểu.

“Nếu bắt đầu ngay từ giờ, chúng ta có thể chiếm được cảm tình của khách hàng. Được hầu gái phục vụ ở quán này sẽ là trải nghiệm có một không hai. Bằng cách gắn khái niệm maid cafe với quán này, vị trí của chúng ta sẽ không thể bị lay chuyển cho dù những kẻ bắt chước xuất hiện. Hay đúng hơn, có kẻ sao chép lại càng tốt, như thế ta có thể quảng cáo quán này là quán gốc, là nơi để được phục vụ bởi hầu gái thực thụ.”

Tôi nghe xong liền sửng sốt. Momon có cách suy nghĩ đậm chất thương nhân, nhưng không phải theo nghĩa tiêu cực. Gã có một chiến lược kinh doanh rõ ràng.

Đây là phương pháp mà ai ở xã hội hiện đại cũng quen thuộc - ‘Nếu muốn mua thứ này, hãy chọn thương hiệu này’, hay là ‘Hãy đến nơi này để có trải nghiệm tốt’ và tương tự. Đây là một chiến lược quan trọng mà trong đó ta xây dựng niềm tin với khách hàng qua sản phẩm và dịch vụ, dần dần tạo dựng thương hiệu của mình.

Chuyện này là hiển nhiên ở xã hội hiện đại, nhưng ở thế giới này thì không.

Tôi kinh ngạc trước tư duy hiện đại của Momon. Gã nói tiếp:

“Chỉ để phục vụ bàn mặc đồ hầu gái thôi thì chưa đủ, ta cần phải thuê người đã qua đào tạo, hầu gái thật luôn nếu có thể. ‘Bạn sẽ có một trải nghiệm xa hoa như quý tộc ở nơi đây’... Chính là như thế!”

“Phải rồi…”

Tôi ngẩn ngơ đáp.

Tôi chưa từng nghĩ sâu xa đến thế về hướng đi của quán này.

“Ừm, nói thế nghĩa là anh muốn hợp tác với tôi sao, anh Momon?”

“Đúng như cậu nói đó. Bây giờ tiểu thư nhà Froger và hầu gái của cổ đang phục vụ khách, nhưng mà Quý cô Froger không thể làm việc ở đây mãi được.”

Tôi nghĩ câu hỏi của mình thật ngốc, nhưng Momon không cười tôi mà trả lời rất nghiêm túc.

“Đúng vậy.”

“Trước khi các Danh ca đến đây, sẽ rất khó để thuê được người làm việc trong quán ăn.”

“Đúng thế.”

“Tôi có thể giúp chuyện đó, cung cấp nhân lực là một trong những dịch vụ của Công ty Monte.”

Tôi khoanh tay, trầm ngâm suy nghĩ.

Lan tỏa khái niệm maid cafe ư?

Nghe thật lố bịch và phi lý, như là một trò đùa vậy.

Nhưng Momon rất nghiêm túc và chân thành. Chẳng biết thế giới này trông như thế nào qua con mắt của một người có tư duy kinh doanh hiện đại như gã nhỉ?

Nếu có thể tận dụng triệt để tư duy tiến bộ và sáng tạo của Momon, chắc chắn việc kinh doanh sẽ thành công.

Và tôi cũng bị đề nghị cung cấp nhân lực của gã hấp dẫn.

Quán tôi giờ đang quá tải, và tình hình có vẻ sẽ tiếp tục như thế trong tương lai gần.

Hiện tại, Aina, Toto và Linaria chỉ là học sinh làm nhân viên thời vụ, giúp đỡ tôi trong kỳ nghỉ hè. Khi mùa hè kết thúc, họ sẽ không thể làm tiếp được.

Nếu có ai hỏi một mình tôi có xử lý được tất cả khách không, thì câu trả lời sẽ là không. Với lại,  tôi cũng đâu thể mặc đồ hầu gái được.

Bao nhiêu suy nghĩ xoay vần trong đầu, lẫn lộn vào nhau, làm thái dương tôi nhức nhối. Tôi mà đủ thông minh để nghĩ ra câu trả lời thì đỡ quá, cơ mà điều đó là bất khả thi với tôi.

Mà nhân tiện, tôi có điều thắc mắc.

“Anh có thể tự làm chuyện này mà chẳng cần nói gì với tôi, phải không Momon?”

“Câu hỏi hay đấy.”

Momon cười và gật đầu.

“Nhưng đó chỉ là trong trường hợp thông thường thôi. Khi có người nghĩ ra một ý tưởng tốt, kẻ khác chỉ việc sao chép. Có vô số kẻ làm ăn bằng cách sử dụng trí tuệ của người tiên phong mà chẳng quan tâm tới công sức họ bỏ ra.”

Momon lấy tay che mặt, lắc đầu.

“Nhưng công ty Monte chúng tôi phản đối tình trạng hiện tại và muốn bảo vệ những người nghĩ ra sản phẩm hay ý tưởng tốt, bảo vệ quyền lợi và lợi nhuận của họ. Đồng thời, chúng tôi cũng giúp họ thương mại hóa sản phẩm và ý tưởng của mình. Đó là tinh thần của công ty chúng tôi.”

“Ồ….. hay thật đấy.”

Thế giới này không có khái niệm bản quyền. Không hẳn là bởi đây là thế giới khác, mà do khác biệt thời đại thì đúng hơn.

Khái niệm bảo vệ tài sản trí tuệ chỉ có thể sinh ra khi xã hội đủ trưởng thành. Ngay cả ở thế giới của tôi, vẫn có những người phớt lờ bản quyền và sản xuất hàng giả kém chất lượng. Tải lậu trên mạng cũng là một vấn đề nhức nhối.

Momon muốn truyền bá khái niệm này ở đây và đưa nó vào kinh doanh, quả là một người đi trước thời đại.

“Buôn bán kinh doanh sẽ phải làm rất nhiều các thủ tục và giấy tờ phức tạp, nhưng công ty tôi sẽ lo hết những chuyện phiền toái đó. Như thế, chúng tôi có thể tạo ra môi trường để chủ quán Yuu có thể tập trung làm việc cậu muốn làm.”

Sau khi nghe gã nói, tôi thấy cũng khá ổn.

Giấy phép mở quán, thủ tục với hội thương nhân, còn cả gia hạn hợp đồng với nộp thuế nữa, rất nhiều thứ phiền phức mà mỗi lần đến hạn phải làm là tôi lại nhức hết cả đầu.

Chỉ riêng việc có thể miễn được mấy cái này thôi đã đủ hấp dẫn để tôi hợp tác với gã rồi.

“Nhờ Danh ca mà ngày càng có nhiều khách du lịch đến đây. Sao cậu không nhân cơ hội này mà sửa sang lại quán? Tôi có thể tìm cho cậu một đầu bếp, và rồi chủ quán Yuu có thể tiếp tục kiếm tiền ngay cả trong lúc ngủ.”

Chưa nói đến chuyện có thành công hay không, nhưng quán cafe tôi mở để có cái mà làm thực sự có thể phát triển thành cả một doanh nghiệp. Nghe cứ như mơ vậy, mặc dù tôi cũng chẳng dám lười biếng đến thế.

“Cho tôi suy nghĩ thêm được không?”

“Được chứ, nhưng mà nếu cậu để lâu quá…”

Các quán khác sẽ bắt chước tôi.

“Vâng, tôi hiểu mà.”

Thấy tôi gật đầu, Momon bèn đứng dậy chìa tay ra. Tôi nắm lấy, gã liền siết chặt.

“Tôi chờ tin tốt của cậu.”

3

“Nếu được công ty Monte để mắt tới, quán này chắc chắn sẽ nổi như cồn.”

Sau khi Momon đi rồi, Aina ngồi xuống bên phải tôi ở bàn ăn, ngón tay gõ gõ lên cái ly trống trơn gã vừa dùng.

“Bộ công ty Monte này nổi tiếng lắm sao? Có khi nào đây là lừa đảo không?”

“Không đời nào.”

Aina nhún vai, lại ra vẻ tiểu thư quý tộc như mọi khi, nhưng mà cổ lại đang mặc đồ hầu gái nên nhìn cứ sai sai.

“Công ty Monte là một công ty vừa mới thành lập nhưng phát triển nhanh khủng khiếp. Hắn bảo cậu gọi bằng cái tên Momon nghe dễ thương thế thôi, chứ thực ra hắn là một thương nhân tài ba tự mình gây dựng nên mọi thứ đấy. Tôi nghe nói rất nhiều quý tộc là khách hàng của hắn.”

Có vẻ là một người rất tuyệt vời. Tôi đã thất lễ khi đối xử với gã như vừa rồi chăng?

“Tôi có nên nịnh nọt ổng một chút không nhỉ?”

“Giờ bắt đầu cũng chưa muộn đâu. Nào, thường dân, cậu muốn tung hô nịnh hót tôi bao nhiêu cũng được hết, dù sao tôi cũng là con gái Bá tước mà.”

Aina ưỡn ngực, tay nhẹ nhàng vuốt tóc trên vai.

“Ha.”

“Cậu vừa mới cười đó hả?”

“Vậy cậu nghĩ sao về đề nghị đó? Có đáng ngờ không?”

“Đừng có điềm nhiên đổi chủ đề thế chứ?”

Aina lườm tôi, nhưng tôi mặc kệ. Cổ thở dài như kiểu đang chế nhạo tôi và nói tiếp.

“Dù sao thì cái tên Monte Mong Montblanc cũng khó đọc thật.”

“Cứ gọi ổng là Momon cũng được mà?”

“Gọi một gã trung niên bằng cái tên dễ thương đó là trái với nguyên tắc của tôi.”

Nhỏ này còn có cái nguyên tắc đó sao.

“Monte có tư duy vượt thời đại, và hắn nổi tiếng với khả năng biến tầm nhìn của mình thành hiện thực. Hắn có thể thấy điều mà người khác không thể.”

Một lời khen ngợi không chút dè dặt.

“... Ông này tài giỏi đến vậy sao?”

“Tôi có thể hiểu tại sao cậu không xem trọng Monte vì cái vẻ ngoài đó, nhưng mà hắn cực kỳ giỏi đó. Mọi thương vụ có bàn tay hắn tham gia đều thành công vang dội, và giới quý tộc luôn sẵn lòng hỗ trợ hắn do hắn giúp họ kiếm nhiều tiền.”

Tôi khoanh tay lại, lấy nắm tay chống cằm.

Theo lời Aina, Momon là một thương nhân tài ba có cả khách hàng thuộc giới quý tộc, hoàn toàn xứng đáng với danh tiếng của mình.

“Tại sao một người như thế lại mò tới quán tôi chứ? Nghe chính tôi nói ra câu này thì hơi kỳ, cơ mà đây chỉ là một cái quán khác người tồi tàn.”

“Tôi biết, nhưng chắc là có gì đó gãi đúng chỗ ngứa của hắn. Với cả quán này đã chứng minh được tiềm năng, nên hắn cũng có thể kiếm được chút ít.”

“Ừ, cũng đúng.”

“Đánh vào thị trường ngách mà thành công thì lợi nhuận sẽ lớn hơn, và Momon được đánh giá cao bởi vì hắn có khả năng đó. Người ta bảo được hắn đến thăm là chỉ báo của thành công đấy.”

Aina cười nham hiểm.

“Sướng nhé, thường dân. Có công ty Monte lèo lái cho thì quán này sắp ăn nên làm ra rồi.”

“Nghe tuyệt đấy.”

Tôi rất ấn tượng, nhưng lại chẳng thể tưởng tượng ra. Cảm giác như đó là một chuyện viển vông vậy.

Nhưng Momon lại có thể hiểu được khái niệm bảo vệ tài sản trí tuệ trong một thế giới với hệ thống luật pháp lỏng lẻo. Sau khi nghe chuyện gã làm ăn với quý tộc và dẫn dắt các thương vụ tới thành công, tôi biết gã giỏi hơn tôi rất nhiều lần.

“Ăn nên làm ra à.”

Lời Aina ám chỉ một điều phi thường.

Tôi nghĩ sự nổi tiếng của quán chỉ là tạm thời khi có chuyến lưu diễn của các Danh ca. Sau khi họ đi rồi, khách hàng sẽ trở về nhà, và quán sẽ lại ế ẩm như thường.

Nhưng nếu có thể…

Nếu như việc kinh doanh cứ tiếp tục tốt lên.

Nếu khách vẫn tiếp tục ủng hộ quán, tôi sẽ thuê thêm người đến làm việc cùng.

Trước đây cũng có lúc tôi tưởng tượng ra viễn cảnh như thế.

Hồi mới mở quán, tôi bị lỗ liên tục, đêm đêm nằm ngắm trần nhà không thể ngủ được.

Những lúc như thế, tôi chỉ mong mọi thứ sẽ diễn ra như trong tưởng tượng của mình.

Tôi vẫn còn nhớ cái không khí vắng tanh trong quán khi ấy.

Những ngày lỗ triền miên bào mòn ý chí của tôi, làm tôi biết bao lần phải khóc một mình, nghĩ rằng đây là một sai lầm.

Vào những lúc ấy, tôi lại mơ nếu quán mà đông khách thì mình sẽ có thể vui vẻ làm việc như thế nào.

Chưa bao giờ tôi nghĩ giấc mơ ấy lại thành hiện thực.

Mộng tưởng của tôi thật sự sẽ trở thành hiện thực sao?

“Chẳng biết nói sao nữa.”

Tôi buột miệng.

“Vì cậu vui quá à?”

Tôi lắc đầu đáp lại Aina.

“Tôi đang thấy bối rối hơn là vui. Nói thế nào nhỉ? Cảm giác cứ lẫn lộn ý.”

“Chuyện đó là bình thường khi môi trường xung quanh ta thay đổi mà. Ban đầu cậu sẽ thấy bất an, rồi về sau mới thấy nó sướng.”

Tôi ngơ ngác nhìn Aina tỉnh bơ nói câu ấy.

“... Sao vậy? Đừng làm cái mặt ngố đó chứ.”

“Không, tôi chỉ đang nghĩ câu vừa rồi sâu sắc thế thôi. Cậu bằng tuổi tôi thật hả? Hay là thực ra cậu 26 tuổi rồi?”

“Gì vậy trời, làm gì có chuyện đó.”

Cổ thở dài ngao ngán.

Điều đó có thể là hiển nhiên với Aina, chứ bao nhiêu đứa ở tuổi bọn tôi có thể nói ra câu như thế chứ? Ít nhất, với tôi thì không.

Tôi có thể cảm nhận sự trưởng thành của Aina, và thấy thoáng qua ảnh hưởng của xã hội quý tộc lên cổ.

“Cậu thấy sao, Linaria?”

Nãy giờ vẫn chưa nghe cô ấy nói gì khiến tôi hơi bận tâm. Tôi bèn quay sang quầy bar.

Bờm tóc trắng của Toto lắc qua lắc lại trong bếp, cổ đang chuẩn bị đồ để nấu bữa tối.

Linaria thì đang ngồi trên ghế trong góc phòng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cổ không trả lời, dường như không nghe thấy tôi hỏi.

“Linaria?”

Tôi cất tiếng to hơn gọi, Linaria liền giật mình quay sang. Với khuôn mặt thờ ơ, cổ chỉ đáp lại:

“Gì vậy?”

Giọng nói hững hờ của cổ làm tôi bối rối.

“À, ờ, cậu nghĩ sao về những điều Momon nói, Linaria?”

“À… Xin lỗi, hồi nãy tớ không chú ý lắm.”

Cổ trả lời yếu ớt và đứng dậy.

“Tớ hơi mệt. Tớ về phòng nghỉ trước đây.”

Linaria hơi mỉm cười, thể hiện cô ấy đang biết ý với chúng tôi, và đi ra đằng sau quán.

Bọn tôi không đứa nào nói gì, cũng không ngăn cổ lại, chỉ nhìn theo.

“Linaria trông như mất hồn vậy.”

Tôi nghe Aina nói vậy bèn gật đầu.

“Bạn ấy đang có tâm sự.”

“Cậu biết là gì không?”

“Biết.”

“Thế thì mau xin lỗi đi.”

Cổ lườm tôi hung hăng nói.

“Khoan, sao cậu lại nghĩ là tại tôi?”

“Cậu quên vụ lễ hội Eminem rồi à?”

Nghe câu đó xong tôi cứng họng.

Hồi trước, Linaria từng rủ tôi đi dạ hội mừng lễ Eminem ở học viện, và tôi đã vô tâm từ chối làm cô ấy bị tổn thương.

“Ờ, phải rồi, dạo đó là tôi có lỗi, cậu muốn nói sao cũng được.”

Tôi ra vẻ chắc chắn và ưỡn ngực tự hào nói:

“Nhưng lần này không phải lỗi của tôi.”

“Thế thì lỗi ai?”

Aina khoanh tay, ném cho tôi ánh mắt đầy nghi hoặc.

Những ngón tay mảnh khảnh gõ từng nhịp lên cánh tay, trông cổ như đang buộc tội tôi vậy. Cổ đang dùng toàn bộ cơ thể mình để thể hiện sự nghi ngờ đối với tôi, nhìn không khác gì đang tra khảo tội phạm.

Tôi đã muốn khai hết cho nhẹ đầu, nhưng cố kìm lại bởi tôi đâu phải kẻ gây ra tội.

“Đây là chuyện riêng tư của Linaria, có lẽ tôi không nên nói ra.”

Aina nhìn tôi không nói gì, như muốn kiểm tra xem lời tôi nói có phải thật lòng không.

Bị một cô gái mặc đồ hầu gái tra khảo thế này đúng là một trải nghiệm hiếm có, cơ mà chẳng thích thú tí nào hết mà vừa ngại vừa khó xử.

“... Tôi hiểu rồi, nếu là vậy thì tôi sẽ không hỏi thêm nữa. Nhưng mà nếu là cái gì tôi có thể giúp được thì nhớ bảo nhé. Dù gì cũng là bạn bè, nên tôi sẽ thấy lo đấy.”

Nghe Aina nói vậy, tôi mỉm cười.

Thật tuyệt khi Linaria có một người bạn có thể nói ra câu như thế.

“Tất nhiên, tôi cũng mong Linaria có thể vui lên mà.”

Aina nghe xong liền bĩu môi.

“Cả cậu nữa.”

“Hả?”

“Sao cậu chậm hiểu thế nhỉ? Linaria thì dĩ nhiên là bạn tôi rồi.”

Aina ngoảnh mặt đi và nói.

“Nhưng mà tôi cũng lo cho cậu nữa… với tư cách bạn bè.”

Tôi chết lặng.

Rồi tôi nhìn thẳng vào cô gái trước mặt mình.

Cô ấy là quý tộc, một sự tồn tại xa lạ đối với tôi. Cô ấy từng là kẻ bám đuôi Linaria, nhưng thế nào mà giờ lại mặc đồ hầu gái giúp đỡ việc trong quán.

Mặc dù tôi chưa bao giờ nhận ra hay nhắc đến điều đó, nhưng khi được nói ra thành lời như thế này, một cảm giác ấm áp bỗng dâng lên trong lồng ngực.

“Cảm ơn cậu, tôi vui lắm.”

Ra thế, hóa ra không phải chỉ mình tôi cảm thấy vậy.

Aina hất cằm tỏ vẻ kiêu ngạo nói:

“Hmm, được rồi, thường dân. Nếu cậu nhất quyết muốn làm bạn với tôi, thì tôi sẽ rộng lượng chơi với cậu.”

Cái tính cách vụng về này của Aina quả là đáng yêu.

“Ừ, mong cậu chiếu cố, bởi vì tôi chẳng có bạn bè nào đâu.”

Tôi đùa một chút, Aina liền im lặng. Cổ co người lại như một con công khép lông đuôi của mình, mắt nhìn xuống bàn. Thế rồi cổ liếc tôi một cái và nói:

“... Ờm, xin lỗi đã cư xử như trước giờ nhé. Tôi không có nhiều bạn, mà đúng hơn là tôi chẳng có ai để tâm sự cả, nên không biết đối đáp ra sao. Trước đây tôi làm cậu khó chịu lắm phải không? Ừm, sau này tôi sẽ cố sửa.”

Tôi không khỏi bật cười trước những lời chân thành bất thình lình ấy.

“N-Này, cậu cười cái gì hả!? Tôi nói nghiêm túc đấy, đồ vô duyên!”

“X-Xin lỗi, tôi không nhịn được.”

Tôi không nén nổi cười, cố mãi mới dừng được. Lau nước chảy ra trên khóe mắt, tôi thấy Aina đang bực bội lườm mình.

“Yên tâm đi, tôi chưa bao giờ thấy khó chịu cả, có cậu ở đây tôi thấy vui lắm.”

Tự nhiên thách tôi đấu cờ vua, dạy tôi cách chơi bài ở thế giới này, đòi tôi phải nấu ăn cho. Với tôi, đó đều là những khoảng thời gian vui vẻ.

Aina là một cô gái thẳng thắn, nghĩ gì nói đó và không có chút ác ý nào. Đó là lý do chúng tôi có thể nói chuyện thoải mái với nhau mà không để lại hiềm khích gì, và cổ cũng rất đáng tin cậy nữa.

“... Nói gì kỳ ghê.”

Aina vẫn tiếp tục mang vẻ mặt cau có.

Nghĩ một lúc, tôi trả lời:

“Tên thường dân đáng thương này sẽ mãi mãi biết ơn nếu cậu có thể hòa thuận được với hắn.”

Tôi cúi đầu một cái. Aina khịt mũi cười thỏa mãn.

“Cậu đã nói thế thì tôi không thể bỏ mặc cậu được rồi. Tuy nhiên, cậu cần thể hiện sự tôn trọng với một quý tộc như tôi nhiều hơn… Có nghe không đấy hả, thường dân?”

Tôi phải tốn không ít công sức để che giấu tiếng phì cười, còn Toto trong bếp thì mỉm cười dịu dàng.

4

Ca tối, Linaria từ trên phòng xuống và bắt đầu làm việc như thường. Tuy nhiên, thái độ của cổ như đang muốn tránh né tôi vậy, như là đang nói ‘Tớ không sao hết, đừng hỏi gì’.

Khách đến ăn tối ngày càng đông, ghế dần kín chỗ, nên tôi chẳng còn sức đâu mà để ý đến Linaria nữa.

Toto rất tuyệt vời, nhưng mà chỉ có hai đứa bọn tôi đứng bếp trong khi đơn gọi món cứ tới không ngừng.

Hàng người trước quán đang dài ra.

Không chỉ bởi vì đây là một quán maid cafe hay là khách quen dẫn bạn bè tới, mà chỉ cần người ta xếp hàng trước cửa đã đủ làm quán nổi bật lên rồi, giống như một hình thức quảng cáo với người đi đường vậy.

Khi mọi người xung quanh cùng nhìn về một hướng, ta cũng sẽ nhìn theo; nếu thấy đông người xếp hàng, ta cũng sẽ tò mò. Điều này đặc biệt đúng với khách du lịch thích sự mới lạ bắt mắt.

Những người thấy xếp hàng mà tò mò thì rồi sẽ vào xếp hàng theo, và nhờ thế mà lại kéo thêm người đến, trở thành một vòng lặp bất tận.

“Bắt đầu hay rồi đây.”

Toto buộc tóc lên, lẩm bẩm một mình.

Có lẽ vì làm việc liên tục hoặc do nhiệt tỏa ra từ bếp khiến hai má Toto đỏ ửng. Cổ cười như đang tận hưởng cái sự bận rộn này.

“Mệt muốn xỉu luôn.”

“Đừng nói mấy câu nản chí vậy chứ, chỉ mới bắt đầu thôi mà.”

“Bạn hầu gái này nghiêm khắc ghê.”

“Đó là một phần công việc của hầu gái đấy.”

Thật vậy ư? Tôi nghĩ tính cách Toto như vậy đúng hơn.

Vừa bông đùa nhau, tôi vừa nấu một đống spaghetti, nướng vài miếng bít tết Hamburg và pha cà phê.

Aina trong bộ hầu gái và Linaria đeo tạp dề đen chạy đi chạy lại trong quán đông kín người. Họ bưng món ra, nhận đơn, tiếp chuyện khách rồi mới có thể quay trở lại bếp.

Việc kinh doanh đang thuận lợi, cảnh này không khác gì ở một quán ăn nổi tiếng - tôi phải công nhận khách quan là như vậy.

“Tay cậu đang đứng im kìa.”

“Ồ, xin lỗi.”

Tôi mải nghĩ và liền bị Toto nhắc nhở.

“Sao vậy?”

“Không có gì, tớ chỉ đang nghĩ trông đúng kiểu một quán nổi tiếng thôi. Mới gần đây thôi, quán này chẳng có mấy khách, không thể tin là lại được như bây giờ.”

“Công nhận, trước đây không khí có yên tĩnh hơn thật.”

Toto đã lịch sự mà dùng từ ‘yên tĩnh’.

“Nhưng ngay lúc này đây, tôi nghĩ quán này đã thực sự nổi tiếng rồi.”

“Vậy ư? Tớ không nghĩ là ngày này lại tới đấy.”

“Đây là điều đáng để vui mừng.”

Nghe Toto nói vậy, tôi chợt ngừng lại.

“Tớ nên thấy vui à.”

“Chẳng phải kinh doanh là như vậy sao? Tăng lượng khách hàng, nâng cao doanh thu và làm giàu. Nói theo lẽ thường, thì tôi nghĩ cậu nên thấy vui với hiện tại.”

Không lời nào Toto nói có thể bị phản bác. Đúng như cô ấy nói, không ai lại muốn kinh doanh thất bại cả, lãi tất nhiên là hơn lỗ.

Bởi vì tôi mở quán nên kiếm được tiền sẽ tốt hơn là mất tiền, nổi tiếng tốt hơn là ế ẩm, kết luận rõ như ban ngày.

Tuy nhiên, tôi tự hỏi rằng…

Liệu đây có phải là điều đáng mừng không?

Cảm giác như mình đã bỏ qua một điều quan trọng, tôi cố nắm bắt cái cảm xúc mơ hồ trong đầu. Nhưng đúng lúc đó thì Linaria gọi, và cảm giác đó liền biến mất.

Tôi ngẩng lên nhìn Linaria, không nhớ cổ vừa nói gì.

“Tớ nói là ông ấy đến kìa.”

“Ai đến cơ?”

Linaria lặng lẽ chỉ tay, tôi nhìn theo và thấy một hình dáng to lớn mở cửa bước vào.

Đó là vệ sĩ của ông Corleone, với bộ vest đen bó sát cơ thể săn chắc đến mức gần rách toạc. Anh ta có một cái đầu sói, và vẫn gầm gừ cau có như mọi khi.

Dưới chân anh ta là ông Corleone, một chú thỏ. Ông mặc vest đen với khăn đỏ quấn quanh cổ, đầu đội một chiếc mũ nhỏ. Mặc dù đã là mùa hè, nhưng họ vẫn ăn mặc chỉnh tề.

Tôi nhanh chóng lau tay rồi bước từ phía sau quầy ra tiếp họ.

“Xin chào, ông Corleone, lâu rồi không gặp.”

“... Ừ, phải rồi.”

Corleone bâng quơ đáp, mắt nhìn quanh quán.

“Ôi, cháu xin lỗi nhé, quán hết chỗ rồi ạ…”

“Không sao, nhìn hàng người bên ngoài ta cũng biết rồi. Ta có chuyện muốn nói với cậu, làm phiền cậu một lúc nhé.”

“Ông có chuyện muốn nói với cháu ư?”

“Ta ra ngoài được không?”

Tôi nhìn xung quanh, tình hình lúc này không cho phép tôi bỏ đi, nhưng ông Corleone đã nói vậy rồi thì đó hẳn phải là chuyện quan trọng. Tôi sẽ cần Toto gánh đỡ giúp mình một lúc, rồi sẽ xin lỗi cổ sau.

“Được ạ, chỉ một lát thôi nhé.”

“Ừ.”

Ông Corleone đi ra khỏi quán, tôi bước theo sau.

Bên ngoài trời đã tối đen, ánh đèn từ các hàng quán hắt lên đường phố, thắp sáng cả màn đêm. Hơi nóng mùa hè vẫn còn đọng lại trong không khí, nhưng thi thoảng lại có làn gió mát dễ chịu thổi qua.

Ông Corleone đi tới chiếc ghế đá bên kia đường, nhảy lên và ngồi xuống. Cách đó một quãng không xa, anh sói đứng cảnh giới xung quanh.

“Dạo này cậu có vẻ làm ăn tốt nhỉ.”

Mất một lúc tôi mới nhận ra ông đang nói về quán tôi.

Cảm thấy hơi ngượng khi nghe ông Corleone nói thế, tôi gãi gãi đầu đáp:

“Vâng ạ, cảm ơn ông.”

Ánh mắt ông cắt ngang tôi nhìn sang quán, tôi cũng quay qua nhìn. Ánh đèn vàng từ cửa sổ rọi xuống đường, và một hàng người thật dài xếp trước cửa quán.

“Thành công là…”

Ông Corleone mở lời, tôi bèn quay đầu lại.

“Một thứ khó hiểu. Một thứ không thể chạm tới dù có thèm muốn đến đâu đi nữa, để rồi rơi vào tay ta theo cách không ngờ tới.”

“Ồ, l-là vậy ư. Ông đang nói về cháu sao?”

“Ừ, nhưng cũng là từ trải nghiệm của ta.”

Có thể bề ngoài ông Corleone là một chú thỏ trắng dễ thương, nhưng thực ra ổng là một trùm mafia khét tiếng. Công việc tay trái của ông là kiểm soát nguồn cung nguyên liệu cho các nhà hàng cao cấp trong thành phố. So sánh một người phi thường như thế với tôi nghe thật kỳ lạ.

“Có những thứ mà để có được cậu phải hy sinh các thứ khác. Thành công là một dạng thay đổi, có thể một cơ hội bất ngờ giúp cậu có được nó, nhưng nếu muốn tiếp tục thành công, cậu sẽ phải thay đổi thứ gì đó.”

Tôi không hiểu ông muốn nói gì nên chẳng biết đáp sao.

Ông Corleone điềm nhiên nói tiếp.

“Để thành công, ta đã hy sinh nhiều thứ, chấp nhận nhiều thay đổi, và đạt được vị trí này. Ngoài tiền và quyền lực ra, ta cũng không thu lại được gì nhiều.”

Ông Corleone thôi nhìn về phía quán và quay sang tôi.

“Công ty Monte đến chiêu mộ cậu đúng không?”

“Vâng… Sao ông biết ạ?”

Momon vừa đến quán lúc chiều, tính đến giờ mới được vài tiếng.

“Không phải chỉ mỗi thương nhân có mạng lưới thông tin nhanh nhạy đâu.”

Ông Corleone khịt mũi nói.

“Chủ của công ty Monte là một người có tài năng phi thường. Nếu giao phó cho anh ta, quán của cậu chắc chắn sẽ thay đổi và thành công. Nhưng mà cậu đã nghĩ tới việc mình sẽ phải hy sinh cái gì chưa?”

“Hy sinh ư…?”

Lời ông nói làm tôi bất ngờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải từ bỏ thứ gì cả.

“Việc kinh doanh của cậu phất lên là một điều tốt, nhưng thật lòng mà nói, ta không thấy vui lắm.”

“Ý ông là sao ạ?”

“Ta thích không khí trước đây hơn.”

Nghe tôi hỏi ông đáp lại luôn như vậy, và tôi liền chết lặng.

“Cậu không có nhiều khách, ta cũng lo có ngày cậu phá sản mất. Quán cậu không có đồ ăn thượng hạng, rượu ngon hay gái đẹp, cũng chẳng có gì hơn mấy quán nổi tiếng ta biết. Tuy nhiên, trong cái quán nhỏ xập xệ ấy có cậu.”

Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.

Không hiểu sao, những lời ông Corleone nói như đâm vào tim tôi vậy.

“Nhân cơ hội này ta cũng nói luôn, cậu là một người kỳ quặc. Cái cách cậu suy nghĩ và đối xử với mọi người hoàn toàn khác với lẽ thường. Người bình thường khi biết danh tính của ta thì sẽ ít nhiều thay đổi, hoặc là tránh né hoặc là nịnh bợ ta. Nhưng cậu thì khác, cậu vẫn cứ như thế.”

Cuộc sống trước đây của tôi chẳng có gì liên quan đến mafia hay băng đảng hết, nên tôi chỉ là không biết nên không thấy sợ.

Tôi đang định thanh minh thì ông Corleone ra dấu ngăn lại, ngụ ý hãy nghe ông nói hết đã.

“Món ăn của cậu không cầu kỳ, lại rất mới lạ và ngon. Nhưng quan trọng nhất là được ăn món cậu nấu trong quán này vào những ngày vắng. Ta không bao giờ có được cảm giác như vậy ở những nhà hàng khác. Nói chuyện với một người bình thường như cậu, ngồi xem cậu nấu ăn trước mặt là điều khiến món ăn trở nên ngon miệng.”

Ông Corleone cởi mũ đặt sang một bên.

“Khi nhìn những món ăn cậu làm trong quán này, ta luôn cảm thấy ấm áp. Ta có thể thư giãn và quên đi những điều đã đánh mất, trở về với con người thật của mình. Ta chưa bao giờ có một bữa ăn cùng gia đình, nhưng với ta, món ăn của cậu là thứ giống như vậy.”

Tôi thấy cảm xúc dâng trào trong lồng ngực.

Tôi không hề biết là ông ấy lại nghĩ như vậy, và đây là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng có người trân trọng món mình nấu.

“Thay đổi là không thể tránh khỏi. Mọi thứ trên đời đều đổi thay, và chúng ta phải chấp nhận điều đó.”

Ông Corleone nói.

Tôi im lặng, choáng ngợp trước những lời của ông.

“Tuy nhiên, lần này thì ta không thể chấp nhận được. Đối với đám khách du lịch, quán của cậu chỉ đơn giản là một quán ăn nổi tiếng. Đối với công ty Monte, nó là một cơ hội kinh doanh. Nhưng với ta… quán cậu là ngôi nhà để ta lui tới.”

Tôi không thể chịu nổi ánh mắt ông Corleone nữa. Ngay lúc này, tôi chẳng có gì để đáp lại những lời chân thành của ông.

“Vì công ty Monte đã tìm đến cậu đề nghị làm ăn, ta sẽ đấu giá với họ. Yuu, ta muốn mua lại quán của cậu.”

Tim tôi đập thình thịch, hai lá phổi phập phồng khi tôi thở gấp.

“Bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, ta sẽ đảm bảo cậu không cần phải lo lắng về tiền bạc cho đến cuối đời. Ta sẽ không chê đắt cho dù mỗi tháng phải trả cậu bao nhiêu tiền đi nữa. Vậy nên, ta hy vọng cậu có thể đưa quán về như xưa, nấu cho ta một bữa được không? Quán đông thế này, chẳng còn chỗ nào cho ta nữa.”

Ông Corleone nhìn tôi, rồi ngoảnh mặt đi trước khi tôi kịp nói gì. Ông cầm chiếc mũ đội lên đầu, rồi nhẹ nhàng nhảy xuống đất.

“Ta nghiêm túc đấy, xin cậu hãy cân nhắc.”

Tôi chỉ còn biết đứng nhìn ông rời đi không ngoảnh lại, cho tới khi hình dáng ông chìm vào bóng tối của đêm hè.

Đứng trước băng ghế, tôi lơ đãng nhìn về phía quán.

Đó là cái quán của tôi, quán cafe tôi mở ra để tạo một nơi mình thuộc về, một quán cafe chỉ rành riêng cho tôi.

Giờ đây, những người tôi chưa từng gặp đang xếp hàng dài ở đó.

Họ hào hứng lấp chật kín quán tôi.

Và tôi chợt nhớ ra điều này.

Có lẽ chỉ là tôi không muốn nhận ra, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, tôi không thể lờ đi được.

Những vị khách quen của tôi không còn tới nữa, tôi chẳng còn được thấy mặt họ hay chào họ nữa.

Họ ngừng đến kể từ khi quán đông nghẹt vì đám du khách.

5

Quay lại quán, tôi được chào đón bởi Linaria và tiếng ồn ào của khách.

“Có chuyện gì vậy?”

Cô ấy đã nhận ra điều gì đó khi nhìn mặt tôi, giọng có chút lo lắng.

Tôi suýt nữa là nhận lấy sự tử tế của Linaria mà thổ lộ hết, nhưng đã quyết định không làm thế. Linaria cũng có rắc rối của riêng mình, nếu tôi nói ra thì sẽ khiến cổ phải lo lắng cho cả tôi nữa.

Nghĩ vậy, tôi bèn cười và nói:

"Không có gì quan trọng đâu."

Linaria chớp mắt, ngừng một lúc.

“... Vậy à, thế thì tốt.”

Rồi cổ quay ra tiếp tục phục vụ khách. Có lẽ tôi đã nói gì đó sai. Lời nói và thái độ lạnh nhạt của Linaria khiến tim tôi chùng xuống.

Tuy nhiên, giờ không phải lúc để rầu rĩ, đơn gọi món chắc đang chất đống rồi. Tôi liền vội vàng chạy vào bếp.

Vật lộn đến hết giờ mở cửa xong, tôi ngồi xuống quầy bar trong quán vắng.

Mệt mỏi tích tụ khắp cơ thể, nhưng tôi vẫn có cảm giác mình đạt được thành tựu gì đó.

… Đáng ra như thế sẽ rất tuyệt, nhưng hôm nay tôi không thể đắm mình trong sự thỏa mãn được.

Công ty Monte đến đề nghị hợp tác làm ăn với tôi, ông Corleone thì muốn tôi bán lại quán cho ổng, còn giám đốc thì nói sẽ giao phó Linaria cho tôi.

Mỗi thứ đều chẳng phải chuyện tôi có thể giải quyết. Sao mọi sự lại thành ra thế này chứ?

Không, tôi biết lý do là gì, bởi vì mấy Danh ca sắp đến thành phố này mà dẫn tới tình cảnh hiện tại của tôi.

Tôi thở dài: thật kỳ lạ.

Tôi vẫn luôn mong có nhiều khách.

Tôi còn khoe khoang sẽ làm quán đông kín mỗi ngày, lan tỏa sự hấp dẫn của cà phê tới mọi người. Thế rồi khi điều đó trở thành sự thật, tôi lại không thể đưa ra quyết định.

Thế đấy, tất cả những chuyện đó xảy ra cùng một lúc. Mệt hết cả người, tôi đã có quá nhiều thứ để bận tâm rồi.

Tất cả là lỗi của mấy bà Danh ca, tôi hy vọng họ sẽ đứng ra chịu trách nhiệm.

Đầu óc rối tung rối mù, tôi còn chẳn nhận ra Linaria đã tới bên cạnh mình.

“... Chào.”

Khi tôi quay trở lại thực tại, Linaria đã ngồi xuống cạnh bên rồi, một điều không hề tốt cho trái tim tôi. Nhận ra tim mình đang đập thình thịch, tôi liền cố gắng bắt chuyện.

Linaria lặng lẽ gật đầu.

“Ờm, có chuyện gì sao?”

Cổ không tự nhiên mà ngồi cạnh tôi.

“Cậu vẫn phiền não từ lúc ông Corleone đến, phải không?”

“Ừ.”

Bản thân tôi biết điều đó, nhưng bị chỉ ra thế này cảm giác vẫn thật tệ. Tôi đúng là thiếu quyết đoán.

“Tớ sẽ thấy phiền nếu cậu cứ lo âu một mình như thế đấy, nên cứ nói với tớ ông ấy bảo gì đi.”

“Không, chẳng có gì quan trọng đâu mà.”

Sự quan tâm của Linaria làm tôi ấm lòng, nhưng cũng vì thế mà tôi giả vờ mình vẫn ổn.

Hiểu không? Kiểu mà nói những thứ chán đời với một cô gái sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của đàn ông ấy. 

“Mà nhân tiện, cậu vẫn ổn chứ? Chuyện của giám đốc ấy.”

Để che giấu những lo lắng và bầu không khí gượng gạo, tôi tỏ ra tươi tỉnh và hỏi.

Mãi mới có dịp nói chuyện với Linaria, tôi đã tọc mạch mà không suy nghĩ quá nhiều.

“... Tớ cũng chẳng có gì quan trọng đâu.”

Giọng cô ấy đầy vẻ xa cách.

Có vẻ câu trả lời của tôi rất tệ.

“Tớ xin lỗi.”

Tôi vô thức nói xin lỗi, và ánh mắt Linaria trở nên còn sắc bén hơn nữa.

“Tớ không đáng tin tưởng thế sao?”

Tôi cảm thấy bầu không khí thay đổi, và sự xấu hổ khiến tôi không thể nào nhìn thẳng vào mắt Linaria. Tôi chỉ có thể đăm đăm nhìn những vân gỗ trên mặt quầy.

“Không hề, cậu đã giúp tớ rất nhiều.”

“Nhưng cậu có chịu nói gì với tớ đâu.”

Tôi không thể đáp lại.

Điều đó không đúng, chúng tôi vẫn nói chuyện về đủ thứ với nhau.

Tôi muốn nói như vậy, nhưng miệng không chịu mở ra. Cổ họng tôi như bị khóa chặt, không thể phát ra lời nào.

“Tớ chẳng biết gì về cậu, hay là cậu đến từ đâu. Mong muốn của cậu là gì? Gia đình thế nào? Đang gặp vấn đề gì? Tất cả tớ đều không biết.”

Lời nói của Linaria xuyên thẳng vào tim tôi.

Vì sao cô ấy không biết gì về tôi hết?

Bởi vì tôi cố tình giấu giếm. Mỗi khi cô ấy hỏi, tôi lại lấp liếm hoặc đổi chủ đề khác. Tôi vẫn chưa có ý định nói với Linaria những chuyện đó.

“Tại vì chuyện của cậu có vẻ nghiêm trọng hơn.”

Tất cả mọi lý do đều hoặc là quá dài, hoặc là quá ngắn. Tôi thường chọn vế sau, và lựa chọn của tôi thường là sai.

Linaria cắn môi, kích động nói:

“Tớ cũng nghĩ như thế đấy. So với tớ, chuyện của cậu nghiêm trọng hơn nhiều, nhưng cậu chẳng bao giờ bàn bạc hay nói với tớ đang gặp vấn đề gì. Cậu lúc nào cũng lo lắng cho tớ, không cười nhạo ước mơ của tớ, nên tớ cũng muốn giúp đỡ cậu. Nhưng… có lẽ là tớ không đủ tư cách.”

Tôi cảm thấy ngọn lửa rực cháy bên trong Linaria vụt tắt. Cổ đứng dậy, thở dài.

“Làm sao tớ có thể tâm sự chuyện gì với một người còn chẳng tin tưởng mình, đúng không?”

Nói xong, cổ đi liền ra phía sau quán.

Bị bỏ lại một mình, tôi không còn lời nào để bào chữa nên chẳng thể đuổi theo.

Tôi ngả người ra ghế và ngẩn ngơ ngắm trần nhà.

Những lời của Linaria cứ vang lên trong đầu.

Tôi có thể trả lời cô ấy không? Không.

Tôi có lý do nào để bào chữa không? Không.

Tôi nhận ra những gì cô ấy nói là thật, rằng tôi chưa bao giờ kể gì về bản thân mình, và cứ giấu giếm như thế sẽ chẳng bao giờ được ai tin tưởng. Suy cho cùng, người ta không thể để lộ mặt yếu đuối của mình với những người không làm điều tương tự.

Có phải là tôi không tin tưởng Linaria?

Câu trả lời bật ra ngay lập tức.

Không phải vậy, tôi tin cô ấy.

Thế tại sao tôi lại không nói gì với Linaria? Tại sao tôi không kể về quá khứ của mình cho cổ nghe?

Lý do rất đơn giản.

Bởi vì tôi không đến từ thế giới này.

Dù tôi có nói thế nào đi nữa, kiểu gì cũng sẽ bắt đầu bằng những lời dối trá. Nơi tôi sinh ra và lớn lên không tồn tại ở thế giới này, và tôi không muốn nói dối Linaria. Tôi sợ nếu nói thật, cô ấy sẽ xa lánh tôi.

Ai mà đi tin một người tự nhận mình đến từ thế giới khác chứ?

6

Hôm nay là ngày nghỉ. Làm việc bận rộn mà không nghỉ ngơi thì ai mà chịu nổi. Tôi muốn ngủ đến trưa cơ, nhưng hiện giờ tôi đang không sống một mình tự do tự tại nên không thể tận hưởng sự lười biếng được.

Bữa sáng vẫn như mọi khi, chỉ khác ở chỗ Linaria và tôi chẳng nói chuyện gì với nhau. Lý do là vì chuyện xảy ra tối hôm qua.

Linaria ăn trong im lặng. Tôi nhiều lần định bắt chuyện, nhưng không đủ quyết tâm nên lại thôi.

Aina nhìn hai đứa tôi thở dài thườn thượt. Toto thì vẫn bình thản như thường.

“Tớ no rồi.”

Linaria mang bát đĩa của mình ra bồn rửa rồi đi thẳng lên trên lầu.

“... Hai người lại xảy ra chuyện giống lần trước nữa hả?”

Aina ngao ngán nói.

“Xấu hổ ghê.”

Lần đó thủ phạm khiến Linaria né tránh nơi này cũng là tôi. Giờ Aina nhắc mới thấy, tôi đúng là chẳng biết rút kinh nghiệm.

“Hôm qua cậu bảo không phải lỗi của cậu mà?”

“Lúc đó thì chưa phải lỗi của tôi.”

“Thế tức là lúc bọn mình nói chuyện xong, giữa cậu với Linaria xảy ra chuyện gì hả?”

Tôi gật đầu.

Aina day ngón tay giữa trán với bộ dạng muốn cho tôi một trận.

“Chuyện xảy ra rồi thì thôi vậy, nhưng mà lần này cậu làm gì đấy? Lại nói cái gì thiếu suy nghĩ nữa đúng không?”

“Kiểu như vậy.”

Tôi nhận ra mình đang mập mờ.

Thật tình, chẳng phải vấn đề nằm ở chỗ này sao? Cho đến phút cuối cùng tôi vẫn không chịu mở lòng mình ra với ai cả. Cái tính này của tôi chính là thủ phạm làm mọi thứ rối tung lên.

“Cậu nghe tôi nói chút được không?”

Tôi thu hết can đảm và rụt rè hỏi. Nghe vậy, Aina ngạc nhiên nhìn tôi, cười và nói:

“Sao tự nhiên khách sáo thế? Chuyện của Linaria hay của thường dân nhà cậu cũng là chuyện của tôi mà. Nói tôi nghe xem nào.”

“... Aina lúc này trông đáng tin cậy ghê.”

“Tôi sẽ giả vờ không nghe thấy câu đó, nhưng mà không có lần sau đâu.”

“Cho phép tôi gửi lời xin lỗi sâu sắc nhất.”

Nụ cười của cổ vô cùng đáng sợ.

Mặc dù đang nhờ Aina cố vấn, nhưng tôi không thể nói ra vấn đề Linaria đang gặp phải nên đã lướt qua phần đó và kể lại từng việc đã xảy ra.

Sau khi đã nắm được đại khái, Aina gật đầu và nói ‘Tôi hiểu rồi,’ sau đó lẩm bẩm ‘Một câu chuyện vừa ngây thơ lại man mác buồn.’

“Man mác cái gì, tôi đang nghiêm túc đấy.”

“Bởi thế tôi mới nói vậy. Hai người đang tận hưởng tuổi thanh xuân đây mà, thật đáng ghen tị.”

Cổ cố tình thở dài một cái, làm tôi có chút bực mình.

“Thế để tôi kéo cả cậu vào nhé, Aina.”

“Xin kiếu, cái đó không hợp với tính cách tôi… Mà nhân tiện, chuyện này xử lý đơn giản lắm.”

Aina tự tin tuyên bố rằng vấn đề này rất đơn giản khiến tôi phải tò mò.

“Linara muốn hiểu hơn về cậu, thì cậu chỉ cần nói cho bạn ấy biết là xong.”

“Ughh.”

Nói vậy cũng đúng.

Tôi biết đó là câu trả lời chính xác nhất, nhưng mà thật khó để thực hiện.

“... Thôi bỏ đi, ai cũng có chuyện không muốn tiết lộ với người khác mà, nên tôi cũng không ép.”

Aina ngả người tới trước và nói:

“Tuy nhiên, cậu thật sự không thể nói với bạn ấy cậu đang phiền lòng vì cái gì sao?”

Tôi khoanh tay lại. Thực ra tôi đã nghĩ đến chuyện đó rồi.

“Tôi có thể dễ dàng kể ra cho già Gol và Aina, nhưng với Linaria thì lại thấy rất khó. Biết nói sao nhỉ? Như kiểu nguyên tắc của đàn ông?”

“Ồ.”

Tôi quay đầu về phía âm thanh đột ngột, thấy Toto đang lấy đầu ngón tay che miệng.

“Xin lỗi đã làm phiền ạ.”

“Không sao, tớ hiểu mà.”

Aina ngao ngán lắc đầu.

“Xấu hổ khi để lộ mặt yếu đuối của mình ra, đàn ông là thứ sinh vật như thế đấy. Nhưng mà cậu nhầm rồi. Ra vẻ mình mạnh mẽ, đáng tin cậy và cứu giúp người khác thì chỉ thể hiện là cậu đang kiêu ngạo mà thôi.”

“Ughh.”

Ngực tôi đau nhói trước bình luận thẳng thừng ấy.

“Tôi hỏi cái khác đơn giản hơn vậy. Linaria có nhờ cậu giúp bạn ấy không?”

“Không…”

“Thế thì chẳng phải là cậu đang tự phụ sao? Đề nghị giúp đỡ mà thái độ lạnh nhạt kiểu ‘Trông cậu đang có tâm sự thì phải, thôi để tôi nói chuyện với cậu’ thì chỉ khiến bạn ấy khó chịu thôi. Đặc biệt là với một người mạnh mẽ như Linaria.”

“Ughh.”

Tôi chưa bao giờ suy nghĩ như thế, thực sự là chưa, nhưng quan trọng là người khác nhìn vào sẽ thấy thế nào. Thái độ và hành động của tôi có thể đã khiến cô ấy nghĩ như vậy.

“Nghe đây này, thường dân. Quan tâm nào phải chỉ che ô cho kẻ ướt mưa. Đôi khi phải bỏ ô, cùng dầm mưa mới cứu rỗi được người.”

“Sâu sắc ghê…”

“Đồng ý, tôi trích thơ đấy.”

“Vậy không phải là Aina tự nghĩ ra à…”

“Miễn hợp hoàn cảnh là được.”

Cổ tự hào nói.

“Như tôi bảo đấy, cậu phải cho Linaria thấy cả mặt yếu đuối của mình nữa, nó là bằng chứng cho thấy cậu tin tưởng bạn ấy. Linaria không muốn có một người để mình xả nỗi lòng ra, mà muốn một mối quan hệ đôi bên có thể nương tựa vào nhau.”

Điều này thật đơn giản, nhưng hết sức quan trọng.

Tôi ngẫm nghĩ những lời của Aina, và khúc mắc trong lòng dần sáng tỏ. Tôi cảm thấy đầu óc trở nên minh mẫn, như thể đã biết mình phải làm gì.

“Cảm ơn cậu nhé Aina. Tôi tỉnh ngộ rồi.”

Aina vẫy tay một cái duyên dáng kiểu quý tộc.

Tôi liền đứng dậy.

Tôi đã biết mình phải làm gì, và tôi dự định sẽ đi tìm…

“... Ơ kìa, cậu đi đâu đấy?”

Aina gọi theo khi tôi đang chuẩn bị bước ra ngoài.

“Tôi đi dạo một lúc.”

Tôi gãi gãi đầu bịa ra một cái cớ, Aina liền lộ rõ vẻ ngán ngẩm.

Tôi cũng không còn cách nào khác. Nhìn thái độ cổ rõ mồn một là sẽ phản đối thế kia, tôi phải thu hết can đảm và suy nghĩ thật cẩn thận trước khi nói mới được.

“Thôi bỏ đi, tôi không nói gì thêm nữa đâu. Đi nhanh lên.”

“Bộ cậu là mẹ tôi à…”

Đang định rời khỏi quán thì tôi khựng lại.

Tôi quay ra sau và hỏi:

“Ờm…”

“Hmm?”

“Cậu nghĩ sao nếu tôi nói tôi đến từ một thế giới khác?”

Aina cười như thể tôi vừa nói nhảm và vẫy tay.

“Vẫn còn đùa được như thế thì chắc cậu không sao rồi.”

Trông cổ có vẻ yên tâm, tôi bèn cười đáp lại:

“Đúng đấy.”

Tôi rời khỏi quán và bước ra đường. Tôi đã từng rất vui khi biết rằng ở thế giới này cũng có mùa hè.

Mặt trời rực lửa thiêu đốt làn da tôi, nhưng không gian xung quanh thật sáng sủa. Những đám mây nổi bật giữa nền trời xanh trong, và chỉ nhìn lên bầu trời mùa hè ấy thôi đã đủ làm ta thấy sảng khoái.

Đi trên đường phố, ta sẽ thấy rõ ràng số lượng cư dân đã tăng lên.

Đây là thành phố của các mạo hiểm giả, được dựng lên xung quanh mê cung, nhưng giờ đây mạo hiểm giả lại trở thành của hiếm. Họ chịu không nổi số lượng lớn du khách nên đã co cụm lại chỗ nào đó, hoặc là tạm thời nghỉ việc.

Đa số người trên phố đều trông khá giả. Suy cho cùng, họ tới đây từ tận mấy tháng trước khi các Danh ca đến chỉ để được ngắm một lần mà. Trừ trường hợp sống ở gần đây, còn lại chỉ có nhà giàu mới làm được thế.

Tôi muốn đi dạo để sắp xếp lại suy nghĩ của mình, nhưng đám đông khiến tôi chẳng thể đi đàng hoàng.

Cuối cùng, tôi tìm được một băng ghế trống và ngồi xuống.

Mặt trời mùa hạ thiêu đốt da mặt tôi, và trời có hơi quá nóng để ngồi bên ngoài. Tôi có thể cảm thấy mái tóc dài của mình đang hấp thu nhiệt độ từ mặt trời.

Đột nhiên, tôi thấy một bóng râm phủ lên người mình và liền ngẩng lên.

“Chào cậu.”

Người vừa che mất ánh mặt trời là ông giám đốc đang đứng trước mặt tôi. Trông ông còn gầy hơn lần cuối tôi thấy, và chiếc áo choàng tu sĩ màu đen của ông thì nhăn nhúm.

“Tôi ngồi cạnh cậu được chứ?”

Tôi gật đầu, giật cả mình vì cuộc gặp gỡ tình cờ. Ông giám đốc chật vật ngồi xuống, cơ thể ông trông nặng như chì.

“Haiz, trời nóng thế này đúng là khổ. Sắp đến giữa hè rồi đây.”

“Vâng, cháu cũng muốn được nghỉ hè lắm.”

“Haha, ý hay đấy, nghỉ ngơi cũng quan trọng mà.”

Giám đốc cười sảng khoái, lấy khăn tay ra lau mồ hôi trán.

“Ta đang định ghé quán cậu đây.”

“Ngay bây giờ ạ?”

“Ừ, thực ra ta định mai sẽ rời khỏi đây.”

Ông giám đốc nghỉ cái tay đang cầm khăn trên đầu gối, mắt nhìn ra đường.

“Ta muốn nói chuyện với Linaria trước khi về. Nếu cậu sắp xếp được cho ta gặp nó tối nay thì tốt quá.”

“Ông sắp về nhà… Thế tức là chuyện gây quỹ đã xong rồi ạ?”

Ông giám đốc nghe xong liền nhìn tôi, gãi gãi cằm.

“Cậu Yuu, cậu có thể giữ bí mật không?”

“Cháu kín miệng lắm…”

Sau đó, ông giám đốc liền ghé lại gần tôi, vừa cảnh giác xem có ai nghe lén. Tôi biết là khó có chuyện đó, nhưng vẫn hùa theo và ngả người tới.

“Thực ra…”

“Vâng.”

“Ta trắng tay.”

Ông ỉu xìu.

Tôi tưởng chuyện gì quan trọng lắm.

“Không được gì hả ông?”

“Chẳng được gì hết. Thời này khó mà kiếm ra ai chịu quyên góp cho cô nhi viện. Ngay cả khi có người chịu lắng nghe, ta cũng không thể thuyết phục được họ.”

Ông giám đốc đang cười, nhưng mọi thứ hẳn là rất khó khăn.

Nhìn má ông hóp lại thế kia, chắc là mấy ngày nay ông bỏ bữa.

“Phiền cậu giữ bí mật chuyện này với Linaria nhé. Ta không muốn nó phải lo.”

Ông nhắc tôi.

Câu này tôi từng nghe rồi.

Giữ bí mật để không khiến người khác phải lo lắng, đây có thể là một cách thể hiện sự quan tâm, nhưng đồng thời cũng là xa lánh họ. Đối phương có thể sẽ không phải lo nghĩ, nhưng tôi cuối cùng đã hiểu cảm giác mình không được tin tưởng của Linaria.

“Cơ mà, Linaria chắc là sẽ muốn biết sự thật đấy ạ.”

Nghe tôi nói vậy, ông giám đốc chớp mắt, mỉm cười nói:

“Ừ, có lẽ là thế. Con bé đó lúc nào cũng nghĩ tới người khác.”

“Vậy mà ông vẫn muốn giấu bạn ấy sao ạ?”

Đây là câu tôi muốn hỏi chính mình. Tôi nên chia sẻ mọi thứ, hay là tiếp tục giữ bí mật đây? Tôi muốn có một dấu hiệu chỉ lối cho vấn đề của mình.

Ông giám đốc lại lau mồ hôi, miệng cười khổ.

“Ừ, ta sẽ giấu nó. Nếu ta mà nói là không kiếm được đồng nào, con bé chắc chắn sẽ lo lắng, và rồi nó sẽ bảo ta cầm số tiền nó kiếm được khi làm việc ở quán cậu.”

Quả nhiên là người hiểu rõ Linaria, ông nói trúng phóc.

“Và nếu chuyện đó xảy ra, ta sẽ đánh mất vị trí của mình, có phải không? Linaria kiểu gì cũng trách ta sao không nói với nó, và ta chỉ còn có thể xin lỗi. Tóm lại, đây chỉ là cái mong muốn ích kỷ của ta mà thôi.”

“Mong muốn ích kỷ?”

“Đúng vậy. Ta từng là người bảo hộ của con bé, và đến giờ ta vẫn coi mình như vậy. Ta cũng là đàn ông, cũng muốn thể hiện bản lĩnh của mình chứ.”

Ông nháy mắt với tôi, làm tôi phì cười.

Ra vậy, mong muốn ích kỷ à. Đó cũng là một cách nghĩ.

Không hiểu sao, cái từ ‘mong muốn ích kỷ’ cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

“Ra thế, cháu hiểu rồi.”

“Đúng vậy. Linaria mà biết thì sẽ mắng ông một trận, rồi nói gì đó kiểu đàn ông là bọn ngốc.”

Tôi thở dài nói, trong đầu có thể tưởng tượng ra cảnh đó.

“Bạn ấy trước giờ vẫn thế này sao ạ?”

“Ừ, nó cũng hay mắng ta, mắng cả bọn trẻ con trong cô nhi viện nữa. Nó là chị cả mà. Nhưng bọn trẻ vẫn yêu quý nó lắm.”

Mới gần đây tôi mới nhận ra rằng Linaria thoạt nhìn có vẻ khó gần, nhưng thực ra lại rất biết cách chăm sóc người khác. Có lẽ do lớn lên ở cô nhi viện mà cổ học được điều đó, và những người biết về mặt này của Linaria sẽ không bao giờ ghét cổ.

“Linaria xưa giờ vẫn là đứa nhanh trí, gì cũng biết làm, và đó là lý do nó lo lắng nhiều hơn mọi người. Con bé luôn cố gắng hết sức có thể, nên ta thường phân vân không biết nên khen ngợi hay quở trách nó.”

“Bạn ấy đúng là chẳng thay đổi gì nhỉ.”

“Nó là đứa thẳng tính nhưng vụng về. Mà nó cũng khéo tay lắm nhé, nó toàn cắt tóc cho bọn trẻ con ở cô nhi viện đấy.”

“Ồ, bạn ấy còn biết cả cắt tóc cơ ạ?”

Tôi ngạc nhiên hỏi. Ông giám đốc gật đầu quả quyết, miệng cười tươi.

“Nó cắt đẹp lắm, bọn trẻ con yêu cầu cái gì nó cũng làm được, đến cả ta cũng nhờ nó cắt cho đấy.”

“Giỏi thật đấy.”

Tôi chân thành nói, nhưng giám đốc liền đột nhiên nhăn mặt.

“Cơ mà lúc đang cắt tóc thì ta không thể bỏ chạy được, đúng không? Thế là nó tận dụng cơ hội đấy để giáo huấn ta, bảo ta phải thế nọ thế kia. Hồi đó cũng vui thật.”

Ông giám đốc lộ vẻ dịu dàng khi nhớ lại quá khứ.

Tôi thấy vui vì có người đã che chở cho một Linaria mà tôi chưa từng biết, thấy yên tâm vì cổ có một người ấm áp như thế ở bên. Đối với Linaria, đó hẳn phải là một quãng thời gian hạnh phúc.

“Xin lỗi nếu cháu có tọc mạch, nhưng mà… Việc gây quỹ vẫn tiến triển tốt chứ ạ?”

Cô nhi viện là nơi rất quan trọng đối với Linaria. Nếu ông giám đốc, người mà cô ấy coi như cha mình gặp phải rắc rối, và nếu nơi quan trọng ấy đứng trước nguy cơ giải thể, Linaria hẳn sẽ muốn giúp đỡ.

Chắc trông tôi ủ rũ lắm, nên giám đốc mới cười phá lên:

“Không sao đâu, rồi sẽ có cách. Ta đâu thể cứ thế bỏ cuộc, không thuyết phục đám quý tộc nữa được.”

Ông giám đốc cất khăn đi và đứng dậy.

“Cảm ơn cậu đã nghe ta than thở nhé. Nhờ cậu, ta lại có động lực để thử lại lần nữa rồi. Ta sẽ thử lại một lần cuối trước khi về. Xin lỗi, nhưng cậu có thể nhắn Linaria tối nay ta sẽ ghé qua được không?”

“Được ạ, nhưng mà…”

Liệu cổ có chịu nghe không?

Giám đốc dường như đọc được ý nghĩ của tôi và gật đầu.

“Nếu nó không chịu gặp, ta sẽ lại đến nữa. Ta sẽ đến liên tục cho tới khi nào con bé sẵn sàng.”

Nói xong, ông vụng về hòa vào đám đông. Mặt trời mùa hạ đổ những cái bóng chồng chéo nhau trên mặt đường, và hình bóng ông giám đốc biến mất giữa dòng người.

Mong muốn ích kỷ à.

Cụm từ ấy đọng lại, rơi ngay vào giữa đống lo lắng trong đầu tôi. Mọi thứ cứ rối vào nhau, nhưng nếu kéo từng đầu chỉ ra, có lẽ tôi sẽ gỡ được cuộn phiền não này.

Đến lúc quay về quán rồi.

Tôi muốn nói chuyện với Linaria, tôi cảm thấy nếu là lúc này thì tôi có thể nói ra được.

Tôi đứng dậy và chen mình vào đám đông.

Khi về đến quán, Toto và Aina đã đi đâu mất. Tôi ổn định lại hơi thở và sửa lại biểu cảm cho tươi tỉnh trước khi leo lên cầu thang.

Dừng lại trước cửa phòng Linaria, tôi giơ tay lên và hít thở một hơi thật sâu.

Dù không cần phải quá căng thẳng như vậy, nhưng tim tôi vẫn đánh trống trong lồng ngực. Tôi gõ lên cửa theo nhịp của trái tim mình.

Không có động tĩnh gì, tôi có nên thử lại không nhỉ? Có khi cô ấy ra ngoài rồi.

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy thì cánh cửa bật mở. Khuôn mặt Linaria hiện ra, ánh mắt xa cách của cổ khiến tim tôi đau nhói.

“... Gì vậy?”

“À thì…”

Tôi ép mình phải nói để át đi cơn run rẩy.

Ôi không.

Tôi đã nghĩ về việc mình phải nói gì, nhưng chưa biết làm sao để bắt đầu.

Tôi đứng đực ra. Linaria ngạc nhiên nhìn. Không khí chìm trong sự tĩnh lặng gượng gạo, và tôi tự nhủ: Mình phải nói gì đó thôi, cái gì cũng được.

“Cậu cắt tóc cho tớ được không?”

“... Hả?” 

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

Hóng chap mới
Xem thêm
TRANS
đọc lại lần 2, và phải công nhận dù xuất hiện ít hay nhiều thì mỗi lần có linaria là truyện ngọt kinh khủng
Xem thêm
Uầy, gộp lại thì xóa 2 cái trước đi chứ. Btw tfnc
Xem thêm
TRANS
cảm ơn trans
Xem thêm